Đây là thế giới ảo của mình.Một thế giới không màu sắc, nhưng cũng có đủ vị mặn ngọt của cuộc sống.Ảo không phải là thật. Nhưng thật tạo nên ảo.Mình tin rằng chỉ cần chúng ta luôn thật lòng thì tình cảm sẽ không có giới hạn. Mạng ảo, bạn ảo. Nhưng chắc chắn tôi là thật....
Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016
Đừng như cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn.
Một chàng trai trẻ đến xin học một vị cao tăng. Anh lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, những điều bất như ý, những con người chán ghét, khó chịu.
Một lần khi chàng ta than phiền về việc mình vừa trải qua cuộc khủng hoảng, vị thiền sư im lặng lắng nghe, lát sau đưa cho anh một thìa muối thật đầyvà một cốc nước nhỏ rồi yêu cầu chàng trai uống thử.
-Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời
Vị cao tăng dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước rồi cũng với yêu cầu tương tự.
-Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.
Cuối cùng vị thiền sư chậm rãi nói:
"Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này, tuy nhiên mỗi người lại chọn cách hoà tan khác nhau.
Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.
Bởi vậy khi đớn đau,cách tốt nhất con có thể làm là hãy giải tỏa cảm giác của mình . Đừng như cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn."
Sưu tầm
www.blogphatgiao.com
Những lời nhắn gởi chân tình
1. Luôn tôn trọng mọi người và trao dồi lòng khoan dung, cảm kích. Biển nhờ dung nạp trăm sông mới trở nên rộng lớn. Hãy cảm kích bạn bè vì họ tặng mình sự nâng đỡ, cảm kích đối thủ vì nhờ có họ ta thêm kiên cường.
2. Cuộc sống này có 2 việc chúng ta không thể không làm: một là bước đi, hai là dừng lại. Bạn có dùng tâm trạng tích cực để thực hiện nó? Tâm trạng tích cực chính là người bạn đường tốt nhất giúp ta luôn vui vẻ và khỏe mạnh.
3. Với người gần gũi hay kẻ xa lạ, nếu có duyên qua lại đều nên biết cho đi, giữ mối quan hệ tốt đẹp, vì “ngày thường không thắp hương, khi cấp bách ôm chân Phật” là việc không thể. Cho nên “phải biết tích lũy tình người”, cũng giống như tài khoản ngân hàng, càng gửi nhiều, thời gian càng dài thì huê lợi sẽ càng cao.
4. Gặp việc không nên nôn nóng, đừng đưa ra kết luận vội vã, nhất là khi đang nổi giận. Phải biết đặt mình vào nhiều vị trí khác nhau mà nhìn nhận, làm cho việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không. Gặp chuyện phức tạp càng nên giải quyết nhẹ nhàng, nhất quyết đừng để những điều giản đơn trở nên rối rắm.
5. Cần có ý thức "biết đủ". Hầu hết những phiền muộn của người đời đều bắt nguồn từ việc so sánh một cách vô ích. Thế gian có người không bằng bạn, tất nhiên cũng có kẻ bạn chẳng thể bì. Khi bạn than phiền không có giày đẹp thì hãy nhớ đến người không có cả chân để mang giày.
6. Nếu đối thủ khiến bạn tức giận, chứng tỏ bạn vẫn chưa thể vượt qua họ. Quay đầu lại xem người chửi mắng mình là ai, vốn là việc không cần thiết. Giống như khi bị chó điên cắn, lẽ nào bạn phải cắn lại nó mới hả giận? cho nên không cần quá để tâm những lời ác ý của kẻ khác.
7. Đừng xem công việc là gánh nặng. Phàn nàn, bực bội chi bằng đối diện một cách vui vẻ, tích cực. Xem công việc là cuộc sống và nghệ thuật, bạn sẽ tận hưởng được niềm vui từ nó mang lại.
8. Nhân sinh được sống thêm một ngày cũng là phúc, nên biết quý trọng. Đời người vỏn vẹn chỉ mấy mươi năm ngắn ngủi, không nên làm những việc khiến bản thân phải ôm sầu hối tiếc. Mặt trời mọc từ biển đông, lặn xuống núi phía tây, buồn bã cũng qua đi, vui vẻ cũng một ngày; không bận lòng những thị phi vô bổ thì cuộc sống sẽ thanh thản, tinh thần sẽ nhẹ nhàng.
Sưu tầm
www.blogphatgiao.com
2. Cuộc sống này có 2 việc chúng ta không thể không làm: một là bước đi, hai là dừng lại. Bạn có dùng tâm trạng tích cực để thực hiện nó? Tâm trạng tích cực chính là người bạn đường tốt nhất giúp ta luôn vui vẻ và khỏe mạnh.
3. Với người gần gũi hay kẻ xa lạ, nếu có duyên qua lại đều nên biết cho đi, giữ mối quan hệ tốt đẹp, vì “ngày thường không thắp hương, khi cấp bách ôm chân Phật” là việc không thể. Cho nên “phải biết tích lũy tình người”, cũng giống như tài khoản ngân hàng, càng gửi nhiều, thời gian càng dài thì huê lợi sẽ càng cao.
4. Gặp việc không nên nôn nóng, đừng đưa ra kết luận vội vã, nhất là khi đang nổi giận. Phải biết đặt mình vào nhiều vị trí khác nhau mà nhìn nhận, làm cho việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không. Gặp chuyện phức tạp càng nên giải quyết nhẹ nhàng, nhất quyết đừng để những điều giản đơn trở nên rối rắm.
5. Cần có ý thức "biết đủ". Hầu hết những phiền muộn của người đời đều bắt nguồn từ việc so sánh một cách vô ích. Thế gian có người không bằng bạn, tất nhiên cũng có kẻ bạn chẳng thể bì. Khi bạn than phiền không có giày đẹp thì hãy nhớ đến người không có cả chân để mang giày.
6. Nếu đối thủ khiến bạn tức giận, chứng tỏ bạn vẫn chưa thể vượt qua họ. Quay đầu lại xem người chửi mắng mình là ai, vốn là việc không cần thiết. Giống như khi bị chó điên cắn, lẽ nào bạn phải cắn lại nó mới hả giận? cho nên không cần quá để tâm những lời ác ý của kẻ khác.
7. Đừng xem công việc là gánh nặng. Phàn nàn, bực bội chi bằng đối diện một cách vui vẻ, tích cực. Xem công việc là cuộc sống và nghệ thuật, bạn sẽ tận hưởng được niềm vui từ nó mang lại.
8. Nhân sinh được sống thêm một ngày cũng là phúc, nên biết quý trọng. Đời người vỏn vẹn chỉ mấy mươi năm ngắn ngủi, không nên làm những việc khiến bản thân phải ôm sầu hối tiếc. Mặt trời mọc từ biển đông, lặn xuống núi phía tây, buồn bã cũng qua đi, vui vẻ cũng một ngày; không bận lòng những thị phi vô bổ thì cuộc sống sẽ thanh thản, tinh thần sẽ nhẹ nhàng.
Sưu tầm
www.blogphatgiao.com
Dù thời điểm hiện tại, bạn đang là người như thế nào đi nữa thì bạn cũng đều cần sống tốt hơn mỗi ngày, xin lưu ý những diều sau đây:
1. Học cách tự vui vẻ
Cuộc đời là của bạn, tâm trạng cũng là của bạn. Hoàn cảnh có thể không vui nhưng bạn có thể thay đổi được tâm trạng của mình, phải không?
2. Học cách tự chăm sóc chính bản thân mình
Không ai có thể nâng đỡ, chăm sóc được bạn cả cuộc đời. Hãy tự biết chăm sóc bản thân và biết ơn cuộc sống.
3. Học cách từ bỏ nỗi đau
Tình yêu làm cho người ta quên đi thời gian và thời gian làm người ta quên đi tình yêu. Đừng để quá nhiều “ngày hôm qua” chiếm hữu “ngày hôm nay” của bạn.
4. Học cách coi nhẹ được mất
Trên thế giới này, kỳ thực ngoài sinh mệnh và đời sống tâm linh hướng thượng của mình ra thì không còn có gì quan trọng, đáng để bạn lạc lối cả.
5. Học thiện lương
Thiện lương là nền tảng, cốt lõi để làm người. Đừng chen đua danh lợi mà để mất đi bản tính của mình.
6. Học khoan dung
Phụ nữ không phải vì xinh đẹp mới khả ái mà là vì khả ái nên mới xinh đẹp. Một chút khoan dung độ lượng có thể khiến người khác cảm kích cả đời.
7. Học được quý trọng
Đời người nhìn thì tưởng là xa nhưng thực ra lại rất ngắn.
Hãy quý trọng tất cả mọi người xung quanh mình, đừng để lưu lại sự hối tiếc khi đã quá muộn.
Sưu tầm
www.blogphatgiao.com
Nghe lời Phật dạy về tình duyên sẽ giúp chúng ta hiểu thêm và trân trọng những mối nhân duyên trong đời.
Mỗi người đều có những cuộc gặp gỡ suốt đời không thể quên, đó là duyên phận.
Đôi khi những người hữu duyên vô tình quen biết nhưng lại hiểu thấu nhau.
Nhiều người có thể hài hòa với nhau, nhưng không thể gần nhau.
Không cố ý theo đuổi thì có, bỏ tâm cố gắng lại chẳng thành.
Như là “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”.
Không cố ý theo đuổi thì có, bỏ tâm cố gắng lại chẳng thành.
Như là “có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”.
Người ta thường nói, duyên do trời định, phận do nhân định.
Đúng như vậy, gặp nhau là ý trời, bên nhau là ý người.
Dựa vào đôi bên gìn giữ, phát triển thì duyên một lần gặp gỡ mới thành mối phận trăm năm.
Đúng như vậy, gặp nhau là ý trời, bên nhau là ý người.
Dựa vào đôi bên gìn giữ, phát triển thì duyên một lần gặp gỡ mới thành mối phận trăm năm.
Nhưng duyên phận dài ngắn thế nào lại chẳng ai hay, ai biết?
Một năm, năm năm, hay cả đời?
Một năm, năm năm, hay cả đời?
Hết thảy chúng ta đều không thế đoán được.
Hôm nay có duyên phận không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ có duyên phận.
Phật bàn về nhân duyên rằng, cái gì cũng chỉ có thời điểm, duyên phận cũng vậy.
Bởi thế mà phải nắm thật chắc, giữ thật chặt, hết lòng quý trọng.
Đó là món quà trời ban, chỉ trong một giây, một khắc, một đoạn.
Đức Phật từng nói, kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại mới đổi được kiếp này 1 lần gặp thoáng qua.
Đức Phật từng nói, kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại mới đổi được kiếp này 1 lần gặp thoáng qua.
Mất đi rồi cũng không nên ủ rũ, càng không thể cảm thấy cả thế giới sụp đổ vì duyên đã hết, phận đã đứt, cưỡng cầu chỉ thêm đau lòng.
Người mất đi nhất định không phải người thích hợp nhất, vật mất đi nhất định không phải vật tốt đẹp nhất.
Mất đi chỉ chứng minh rằng ta với người chẳng qua là cùng nhau đi một đoạn đường, gặp rồi chia, li rồi hợp.
Nhân duyên của con người đáng quý là thế, ngắn ngủi là thế nhưng khi có được lại không trân quý, chỉ mất đi rồi mới hối hận nhưng đã quá muộn, một đi không trở lại, vĩnh viễn thành quá khứ.
Cho nên dù nhiệt tình như lửa, ngọt ngào như hoa, ôn hòa như nước thì cũng là đoạn tình cảm đã qua, duyên phận đã đi tới cuối đường.
Hãy buông tay cầu thanh thản.
Sưu tầm
www.blogphatgiao.com
www.blogphatgiao.com
VỢ...

VỢ...
Khi Bill Gates được phỏng vấn: Quyết định thông minh nhất của ông là tạo ra các phần mềm hay các công việc từ thiện?
Câu trả lời của Bill Gates: Đều không phải, mà quyết định thông minh nhất đó là tìm người phụ nữ phù hợp để kết hôn.
Người phụ nữ quyết định hạnh phúc của thế hệ trước, vui vẻ của thế hệ này và tương lai của thế hệ sau.
* Nếu bố bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi thơ của bạn sẽ là chuỗi ngày đau khổ.
* Nếu bạn lấy nhầm vợ, thì cả cuộc đời bạn sẽ sống trong đau khổ.
* Nếu con trai bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi già của bạn sẽ sống trong đau khổ.
Lấy được người phụ nữ tốt, thịnh vượng 3 đời.Lấy phải người phụ nữ không tốt, lụi bại 6 đời.
Người đàn ông trí tuệ nên để cho người phụ nữ trọn đời của mình luôn được trau dồi, bồi dưỡng.
Người phụ nữ trí tuệ nên coi học tập, trưởng thành là bài tập của cả đời!...
[Lụm lặt]
Chúc các bạn ngày mới thú vị!...
Khi Bill Gates được phỏng vấn: Quyết định thông minh nhất của ông là tạo ra các phần mềm hay các công việc từ thiện?
Câu trả lời của Bill Gates: Đều không phải, mà quyết định thông minh nhất đó là tìm người phụ nữ phù hợp để kết hôn.
Người phụ nữ quyết định hạnh phúc của thế hệ trước, vui vẻ của thế hệ này và tương lai của thế hệ sau.
* Nếu bố bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi thơ của bạn sẽ là chuỗi ngày đau khổ.
* Nếu bạn lấy nhầm vợ, thì cả cuộc đời bạn sẽ sống trong đau khổ.
* Nếu con trai bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi già của bạn sẽ sống trong đau khổ.
Lấy được người phụ nữ tốt, thịnh vượng 3 đời.Lấy phải người phụ nữ không tốt, lụi bại 6 đời.
Người đàn ông trí tuệ nên để cho người phụ nữ trọn đời của mình luôn được trau dồi, bồi dưỡng.
Người phụ nữ trí tuệ nên coi học tập, trưởng thành là bài tập của cả đời!...
[Lụm lặt]
Chúc các bạn ngày mới thú vị!...
Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016
“Trong cuộc đời này ai cũng có lúc được may mắn làm một thời của nhau. Một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất. Một thời mà có sống thêm bao lần cũng không thể khiến trái tim yêu dịu dàng như thế nữa. Một thời có hẹn nhưng chẳng thể tới nơi…”
– Tiểu Hồ Đồ
Kể cho các cậu nghe.
Ngày hôm nay Sài Gòn nắng ơi là nắng, nóng ơi là nóng, tâm trạng đã hừng hực rồi còn gặp bác mặt trời dậy từ 6 giờ sáng, thật muốn khóc.
Ngày hôm nay đúng là ngày đổ vỡ.
Sáng bạn mình mới vào lớp, lơ ngơ thế nào hất đổ ngay ly súp cua của đứa bàn dưới. Đứa ngồi cạnh mình thì hất đổ ly nước trên bàn. Đứa ngồi trên mình thì hất đổ chai nước của mình. Buột miệng quay qua “ Sao tao có linh cảm hôm nay sẽ là ngày đổ vỡ mày ơi!”. Y như rằng…
Đổ bể từ các kế hoạch. Mình bị như thế này bao nhiêu lần rồi, lúc lên kế hoạch rất khí thế, quyết tâm ngấp tràn, chỉ hận không thể lao vào mà làm ngay lúc đó. Rồi nhưng mà chắc quyết tâm chảy ra theo ngòi bút, viết xong vui vẻ cất đi, tới lúc về nhà, đến hẹn lấy ra thì trong bụng đã chẳng còn nổi một tí nhiệt huyết nào. Vì là ngập tràn mệt mỏi, trách nhiệm, như trong một quảng cáo nào đấy hồi Tết mình có nghe, “bây giờ chỉ muốn có thời gian để nghỉ ngơi thôi, chứ không còn nghĩ nhiều tới vui vẻ nữa”. Dĩ nhiên, mình không tới mức đó, nhưng bạn biết mà đúng không, ở một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mình sẽ bị đạp đến đáy cùng, để thấy mọi thứ đều đáng ghét thế, thế giới như quay lưng lại với mình, còn mình cũng muốn bỏ mặc cả thế giới ấy…
Đổ bể từ công việc. Rối bòng bong trong các sự lựa chọn mà mình buộc phải quyết định, và ngay trong giây phút mình không thể tìm đâu ra chút dũng cảm hay bất chấp nữa, mình sợ hãi thay đổi, sợ mình bước sai, sợ mình làm không tốt. Nhưng lại mắc lại với trách nhiệm, mình ghét chính bản thân mình vì hết đam mê nhưng không thể quay lưng ra đi, làm việc mà không còn hứng thú nữa, không còn dốc lòng được nữa. Cuộc sống đúng là chuỗi lựa chọn, nhưng không bao giờ cho chúng ta lựa chọn dễ dàng.
Đổ bể đến các mối quan hệ. Bế tắc trong việc định hướng mình sẽ đi đến đâu. Mình ngập tràn sợ hãi, sợ người ta có tình cảm với mình, sợ mình có tình cảm với một ai khác. Sợ người ta tổn thương nếu mình hờ hững, lại sợ mình tổn thương nếu cứ phải chạy theo để làm người ta vui. Sợ người ta hiểu nhầm, lại sợ người ta không hiểu. Sợ cảm giác chờ tin nhắn, sợ mình sẽ nhớ ai đó, sợ mình sẽ lại thích ai đó.
Mình cứ nghĩ mãi, làm thế nào để dừng tất cả lại được đây. Nhưng mình biết là không thể, vì mình đang sống. Vậy là mình phải chạy theo nó, chạy đến hụt hơi, chạy đến mệt rơi nước mắt.
Mình có đọc ở đâu đó, cuộc sống thật ra giống một đồ thị hình sin. Một khi đã lên đến cực điểm thì phải đi xuống. Một khi đã xuống đến cực điểm thì phải đi lên. Nên trong những lúc như vậy, mình biết mọi chuyện sẽ qua thôi, nếu không thể làm gì khác được, thì ngồi chờ đợi. Chờ một ngày hai ngày, chờ cho lòng yên bể lặng, chờ cho sóng gió nguồn cơn về với mây ngàn. Rồi lại tiếp tục sống. Rồi lại tiếp tục cố gắng. Chuyện đời không thể tiên đoán, càng không thể ngạo nghễ, chuyện duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng mà thôi.
Tóc mình đã cắt ngắn, son môi cũng đã đổi. Chờ đợi ngày mai, khi những vụn vỡ này có thể được hàn gắn…
Mình đùa đấy, mình đi mua băng keo đây.
- Min -
Ngày hôm nay Sài Gòn nắng ơi là nắng, nóng ơi là nóng, tâm trạng đã hừng hực rồi còn gặp bác mặt trời dậy từ 6 giờ sáng, thật muốn khóc.
Ngày hôm nay đúng là ngày đổ vỡ.
Sáng bạn mình mới vào lớp, lơ ngơ thế nào hất đổ ngay ly súp cua của đứa bàn dưới. Đứa ngồi cạnh mình thì hất đổ ly nước trên bàn. Đứa ngồi trên mình thì hất đổ chai nước của mình. Buột miệng quay qua “ Sao tao có linh cảm hôm nay sẽ là ngày đổ vỡ mày ơi!”. Y như rằng…
Đổ bể từ các kế hoạch. Mình bị như thế này bao nhiêu lần rồi, lúc lên kế hoạch rất khí thế, quyết tâm ngấp tràn, chỉ hận không thể lao vào mà làm ngay lúc đó. Rồi nhưng mà chắc quyết tâm chảy ra theo ngòi bút, viết xong vui vẻ cất đi, tới lúc về nhà, đến hẹn lấy ra thì trong bụng đã chẳng còn nổi một tí nhiệt huyết nào. Vì là ngập tràn mệt mỏi, trách nhiệm, như trong một quảng cáo nào đấy hồi Tết mình có nghe, “bây giờ chỉ muốn có thời gian để nghỉ ngơi thôi, chứ không còn nghĩ nhiều tới vui vẻ nữa”. Dĩ nhiên, mình không tới mức đó, nhưng bạn biết mà đúng không, ở một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mình sẽ bị đạp đến đáy cùng, để thấy mọi thứ đều đáng ghét thế, thế giới như quay lưng lại với mình, còn mình cũng muốn bỏ mặc cả thế giới ấy…
Đổ bể từ công việc. Rối bòng bong trong các sự lựa chọn mà mình buộc phải quyết định, và ngay trong giây phút mình không thể tìm đâu ra chút dũng cảm hay bất chấp nữa, mình sợ hãi thay đổi, sợ mình bước sai, sợ mình làm không tốt. Nhưng lại mắc lại với trách nhiệm, mình ghét chính bản thân mình vì hết đam mê nhưng không thể quay lưng ra đi, làm việc mà không còn hứng thú nữa, không còn dốc lòng được nữa. Cuộc sống đúng là chuỗi lựa chọn, nhưng không bao giờ cho chúng ta lựa chọn dễ dàng.
Đổ bể đến các mối quan hệ. Bế tắc trong việc định hướng mình sẽ đi đến đâu. Mình ngập tràn sợ hãi, sợ người ta có tình cảm với mình, sợ mình có tình cảm với một ai khác. Sợ người ta tổn thương nếu mình hờ hững, lại sợ mình tổn thương nếu cứ phải chạy theo để làm người ta vui. Sợ người ta hiểu nhầm, lại sợ người ta không hiểu. Sợ cảm giác chờ tin nhắn, sợ mình sẽ nhớ ai đó, sợ mình sẽ lại thích ai đó.
Mình cứ nghĩ mãi, làm thế nào để dừng tất cả lại được đây. Nhưng mình biết là không thể, vì mình đang sống. Vậy là mình phải chạy theo nó, chạy đến hụt hơi, chạy đến mệt rơi nước mắt.
Mình có đọc ở đâu đó, cuộc sống thật ra giống một đồ thị hình sin. Một khi đã lên đến cực điểm thì phải đi xuống. Một khi đã xuống đến cực điểm thì phải đi lên. Nên trong những lúc như vậy, mình biết mọi chuyện sẽ qua thôi, nếu không thể làm gì khác được, thì ngồi chờ đợi. Chờ một ngày hai ngày, chờ cho lòng yên bể lặng, chờ cho sóng gió nguồn cơn về với mây ngàn. Rồi lại tiếp tục sống. Rồi lại tiếp tục cố gắng. Chuyện đời không thể tiên đoán, càng không thể ngạo nghễ, chuyện duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng mà thôi.
Tóc mình đã cắt ngắn, son môi cũng đã đổi. Chờ đợi ngày mai, khi những vụn vỡ này có thể được hàn gắn…
Mình đùa đấy, mình đi mua băng keo đây.
- Min -
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...
-
"Khi chia tay một người, chúng ta tự nhủ sẽ sống tốt hơn để người đó phải hối tiếc. Nhưng rồi một lúc nào đó, ta nhận ra rằng – khi ...
-
Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu lại là thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất. Nếu bạn nói tình yêu là...
-
Nếu bạn yêu ai đó vì người đó xinh đẹp... ...Đó không phải tình yêu, mà là sự ham muốn ! Nếu bạn yêu ai đó vì người đó thông minh... .....





