Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016



Sài Gòn này tôi có một người dưng xa lạ.
Suốt một đời chỉ dám gọi nhau bằng một chữ Thương…
Ngày đó, là tôi có cảm tình với người ta trước. Bởi vóc dáng, bởi khuôn mặt. Bởi nụ cười, bởi giọng nói. Bởi tính tình, bởi sở thích… Hết thảy đều khiến tôi đắm say. Kể cả cái cách mà họ đau vì một người, cũng khiến tôi bao lần ước ao mình sẽ được họ đặt vào lòng như vậy. Khi ấy, chắc chắn tôi sẽ không khiến họ phải xót xa như thế đâu, mà sẽ làm họ thật hạnh phúc, thật hạnh phúc. Tôi nghĩ thế.
Nhưng dường như điều đó sẽ mãi không bao giờ xảy ra. Ngay từ lần đầu tiên đặt chân vào thế giới của họ, tôi đã biết chính mình sẽ là nhiều phen điêu đứng, vất vả trước. Xung quanh họ là tầng tầng lớp lớp những hàng rào ngăn cách. Trên một lớp lại giăng thêm một mớ sợi kẽm gai. Tôi cứ đi, cứ đi, mặc cho tay chân mình dần trầy xước những lằn ngang dọc. Cho đến khi bước được đến lớp cuối cùng, thật gần, thật sát bên họ rồi, tôi mới lần nữa khẳng định: Nơi họ tồn tại là nơi tôi chẳng thể nào thuộc về. Tim họ rõ ràng tôi nhìn thấy đấy, nhưng càng cố chạm vào, sẽ càng rỉ máu tim mình.
Đó là khi mà người bảo, chỉ riêng tôi là người thấu hiểu người. Có những điều, có những chuyện, người chỉ tâm sự với mình tôi thôi. Điều mong muốn duy nhất của người là có thể hoài hoài cùng tôi vui đùa, tán gẫn. Cùng lê la khắp các hàng quán ăn vặt, các ngõ ngách, đường khuya của Sài Gòn.
Và đó là khi mà người nói, người thương tôi lắm, hỏi tôi có thương người không, kèm theo cái nắm tay siết nhẹ, và cái ôm ấm nồng, nhưng hai ba hôm sau vẫn có thể đường hoàng mà nắm tay, mà ấp ôm một kẻ khác, tôi tận mắt nhìn, nhưng chẳng thể nào mở miệng trách than.
Giữa Sài Gòn này, tôi có một người dưng xa lạ như thế.
Suốt một đời, tôi thương họ nhiều hơn một chữ Thương.
Suốt một đời, chỉ dám mong họ mãi thương tôi đủ bằng một chữ Thương.
Hạ Vũ
tumblr_o2u2n6FeZl1ukldkho1_400.gif

Yêu là một cuộc gặp gỡ, không thể chờ đợi, cũng không thể chuẩn bị.
giphy (2).gif

"Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục - Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn."

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016


“Thời gian càng lâu, lòng người càng nhạt. Người đã từng nói dù thế nào cũng sống chết bên nhau, đến cuối cùng già rồi chết đi cũng không hề gặp lại...
Năm tháng là một tên trộm, luôn vô tình lấy đi rất nhiều lời hứa hẹn, dung nhan mỹ miều, tình cảm thực sự và cả cuộc sống hạnh phúc.”
Biểu tượng cảm xúc smile
{ Weibo - Dịch: Rainie Nguyen }


Có những lúc bạn nhớ da diết ai đó, nhưng bạn sẽ không gọi điện cho người ấy.

Gọi điện cho người ấy, không biết phải nói như thế nào, chi bằng không gọi vẫn hơn.

Nhớ một người, không nhất thiết cứ phải nghe thấy giọng nói người đó.

Nghe được giọng nói người đó, có thể lại là một chuyện khác.

Mọi thứ trong tưởng tượng, thường bao giờ cũng đẹp hơn một chút so với hiện thực. Người ở trong nỗi nhớ nhung đó, cũng sẽ ấm áp hơn người ấy ở ngoài đời. Nỗi nhớ dường như là một thứ gì đó thật xa xôi, nhưng có những lúc lại gần gũi hơn cả so với hiện thực. Nỗi nhớ rất gần, bên kia đầu dây điện thoại dường như lại rất xa, chi bằng không gọi điện thoại vẫn hơn.

Trương Tiểu Nhàn

Tình yêu, sự khởi đầu rất quan trọng.

Bởi vì, nếu ban đầu, anh ta đã không nhiệt tình với bạn, cô ấy đã không muốn đi chơi với bạn. Anh ta chỉ nhắn tin cho bạn vào đêm thật khuya, khi đã nói chuyện xong với hàng tá em khác rồi lại kết câu "thôi anh ngủ đây" , cô ấy chỉ gọi cho bạn khi chán nản đến mức không còn ai để đi, và cô nàng nghĩ mình luôn nhận được sự ưu tiên từ bạn.

Vậy thì, tỉnh lại đi, chẳng có tình yêu nào ở đây hết, họ cho bạn một tia hi vọng nhỏ nhoi, không yêu, nhưng cũng không muốn mất. Bạn chỉ là một trong những sự lựa chọn, phương án 2,3...hoặc thậm chí là n. Không hơn không kém!

Nếu ban đầu đã thế, nếu bạn may mắn nhận ra, thì tốt nhất là phũ lại cho bất ngờ. Ở đời, đừng chỉ biết nhận, nhất là tình cảm chân thành không toan tính 😊
12790995_1520001684963348_9067621916518143294_n
cứ ngỡ mình xa nhau
trong buổi chiều nhạt nắng
cứ ngỡ lòng phẳng lặng
chẳng còn nổi gió mưa
cứ ngỡ một cơn mơ
vỡ òa anh đi mất
cứ ngỡ lòng đã chật
bóng hình người chênh chao
cứ ngỡ là chiêm bao
đêm về nghe tiếng thở
bao nhiêu là tan vỡ
hiện hình giọt nước rơi
cứ ngỡ rồi sẽ thôi
thôi chờ, thôi yêu nữa
vậy mà đời đâu nỡ
cho ta một yên lành
cứ ngỡ là mong manh
đêm về nghe tiếng nấc
có bao nhiêu hư thực
đan vào nước mắt em?
cứ ngỡ rồi sẽ quên
thôi không cầm tay nữa
bao nhiêu là dang dở
cứ ngỡ là thương nhau...
- Min -
Meet me on Tumblr: http://min-in-jul.tumblr.com/

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...