Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

tumblr_o2u2n6FeZl1ukldkho1_400.gif

Yêu là một cuộc gặp gỡ, không thể chờ đợi, cũng không thể chuẩn bị.
giphy (2).gif

"Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng, đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục - Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn."

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016


“Thời gian càng lâu, lòng người càng nhạt. Người đã từng nói dù thế nào cũng sống chết bên nhau, đến cuối cùng già rồi chết đi cũng không hề gặp lại...
Năm tháng là một tên trộm, luôn vô tình lấy đi rất nhiều lời hứa hẹn, dung nhan mỹ miều, tình cảm thực sự và cả cuộc sống hạnh phúc.”
Biểu tượng cảm xúc smile
{ Weibo - Dịch: Rainie Nguyen }


Có những lúc bạn nhớ da diết ai đó, nhưng bạn sẽ không gọi điện cho người ấy.

Gọi điện cho người ấy, không biết phải nói như thế nào, chi bằng không gọi vẫn hơn.

Nhớ một người, không nhất thiết cứ phải nghe thấy giọng nói người đó.

Nghe được giọng nói người đó, có thể lại là một chuyện khác.

Mọi thứ trong tưởng tượng, thường bao giờ cũng đẹp hơn một chút so với hiện thực. Người ở trong nỗi nhớ nhung đó, cũng sẽ ấm áp hơn người ấy ở ngoài đời. Nỗi nhớ dường như là một thứ gì đó thật xa xôi, nhưng có những lúc lại gần gũi hơn cả so với hiện thực. Nỗi nhớ rất gần, bên kia đầu dây điện thoại dường như lại rất xa, chi bằng không gọi điện thoại vẫn hơn.

Trương Tiểu Nhàn

Tình yêu, sự khởi đầu rất quan trọng.

Bởi vì, nếu ban đầu, anh ta đã không nhiệt tình với bạn, cô ấy đã không muốn đi chơi với bạn. Anh ta chỉ nhắn tin cho bạn vào đêm thật khuya, khi đã nói chuyện xong với hàng tá em khác rồi lại kết câu "thôi anh ngủ đây" , cô ấy chỉ gọi cho bạn khi chán nản đến mức không còn ai để đi, và cô nàng nghĩ mình luôn nhận được sự ưu tiên từ bạn.

Vậy thì, tỉnh lại đi, chẳng có tình yêu nào ở đây hết, họ cho bạn một tia hi vọng nhỏ nhoi, không yêu, nhưng cũng không muốn mất. Bạn chỉ là một trong những sự lựa chọn, phương án 2,3...hoặc thậm chí là n. Không hơn không kém!

Nếu ban đầu đã thế, nếu bạn may mắn nhận ra, thì tốt nhất là phũ lại cho bất ngờ. Ở đời, đừng chỉ biết nhận, nhất là tình cảm chân thành không toan tính 😊
12790995_1520001684963348_9067621916518143294_n
cứ ngỡ mình xa nhau
trong buổi chiều nhạt nắng
cứ ngỡ lòng phẳng lặng
chẳng còn nổi gió mưa
cứ ngỡ một cơn mơ
vỡ òa anh đi mất
cứ ngỡ lòng đã chật
bóng hình người chênh chao
cứ ngỡ là chiêm bao
đêm về nghe tiếng thở
bao nhiêu là tan vỡ
hiện hình giọt nước rơi
cứ ngỡ rồi sẽ thôi
thôi chờ, thôi yêu nữa
vậy mà đời đâu nỡ
cho ta một yên lành
cứ ngỡ là mong manh
đêm về nghe tiếng nấc
có bao nhiêu hư thực
đan vào nước mắt em?
cứ ngỡ rồi sẽ quên
thôi không cầm tay nữa
bao nhiêu là dang dở
cứ ngỡ là thương nhau...
- Min -
Meet me on Tumblr: http://min-in-jul.tumblr.com/

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016


Người yêu cũ gọi. Tôi do dự rồi cũng bắt máy:
- Đầu tháng sau em cưới, anh đến dự nhé?
-Anh suy nghĩ đã.
Tôi cười giả lả, nhưng trong lồng ngực như có thứ gì đó vỡ vụn. 2 năm sau khi chia tay, tôi vẫn dõi theo cuộc sống của em. Hôm trước thấy facebook cá nhân của em đăng ảnh nhẫn cưới, tôi đã ốm mất gần một tuần. Cứ tỉnh rồi lại say, đến khi chán say rồi thì tỉnh. Ngày trước hôm em cưới, em vẫn nhắn tin cho tôi. Ngày mai anh sẽ đến chứ? Tôi không nhắn lại.
Tôi đến đám cưới lúc đại diện hai họ đang phát biểu. Những lời chúc, những lời cảm ơn qua lại, sao tôi thấy nhạt thếch và vô vị đến thế. Em tôi vẫn vậy, gầy hơn đôi chút nhưng nụ cười vẫn đủ làm tôi thấy yên bình. Tim tôi thắt lại, cô dâu chú rể trao nhẫn, rót rượu, cắt bánh và hôn nhau say đắm.
- Cô dâu xinh quá. Chú rể không biết tu được mấy kiếp mới lấy được vợ vừa xinh vừa hiền vừa đảm. Tiếng thanh niên trêu đùa nhau. Tai tôi ù đi, khóe mắt cay cay. Tôi bước vội ra ngoài, nhét phong bì vào hòm mừng, rồi ra về.
Có người nhận ra tôi là ai. Cô dâu mặt tái mét. Em thì cười ngỡ ngàng, chắc nghĩ tôi không dám đến. Tôi kệ. Đến được đây và chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của đời em, thế là đủ rồi. Quan tâm chuyện khác làm chi.
Chào nhé, kỉ niệm.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...