Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

tumblr_n0p4ksNcyo1qzqnxxo1_500
Níu kéo, không phải là cách trọn yêu thương. Níu kéo, chính là lúc em làm cho yêu thương cạn hẳn. Hãy dừng lại ở đó. Vã hãy xoè bàn tay của mình ra. Em nhìn đi, em thấy gì trong lòng bàn tay của mình? Là những khoảnh khắc em đã có. Là những khoảnh khắc vĩnh cữu của tình yêu.
Với khoảnh khắc đó, em hãy ở lại một mình. Với khoảnh khắc đó, em hãy giữ cho riêng mình em nhé. Chỉ có nó mới vĩnh cữu và trường tồn. Cũng như, chỉ còn lại mình em, bởi chẳng ai đi cùng em đến cuối con đường cả.
giphy (7).gif

Chạy quá lâu . . . sẽ mệt.
Đứng quá lâu . . . sẽ mỏi.
Vấp quá nhiều . . . sẽ đau.
Chờ quá lâu . . . sẽ chán.
Vì thế:
Đừng chạy theo những thứ không thuộc về mình.
Đừng đứng đợi những gì mà mình không thấy trước mắt.
Vấp ngã phải biết tự đứng dây.
Và . . . đừng chờ đợi những thứ không bao giờ đến. . .
11063545_1121857891158187_2141634324557276477_n
“Đến một độ tuổi nào đó, kể cả những cô gái hay mộng mơ nhất cũng buộc phải tin rằng bên cạnh tình yêu vẫn phải có tiền.”
12466345_934880583243902_749288862202686976_o (1)
Biết rằng người ấy không yêu bạn, nhưng bạn vẫn yêu người ấy, đó là tình yêu cô đơn nhất.
Biết rằng người ấy yêu bạn, nhưng bạn không thể nào yêu người ấy, đó là tình yêu nặng nề nhất.
Không thể xác định người ấy có yêu bạn không, nhưng bạn vẫn hết lòng vì người ấy, đó là tình yêu dũng cảm nhất.

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Ðêm giao thừa

Tờ lịch cuối cùng bóc ra và tự dưng thấy trơ trọi một nỗi buồn vu vơ. Nỗi buồn đó thuộc về lịch tây. Chờ thêm mấy mươi ngày nữa thì lại thêm một nỗi buồn ta.
Giao thừa, đọc lại và nhớ trịnh công sơn:
Ðêm giao thừa
Tờ lịch cuối cùng bóc ra và tự dưng thấy trơ trọi một nỗi buồn vu vơ. Nỗi buồn đó thuộc về lịch tây. Chờ thêm mấy mươi ngày nữa thì lại thêm một nỗi buồn ta.
Nỗi buồn của một người thấy mùa xuân thuộc về kẻ khác. Nỗi buồn của kẻ không dám thốt lên hai tiếng tương lai...
00_39_00__tumblr_myq0dxxBQA1rm0w5so1_500
Tôi có bao nhiêu tuổi thì tôi cũng có bấy nhiêu đêm giao thừa. Có Tết tây và Tết ta. Có những đêm nằm không ngủ được. Nghĩ đến tương lai thuộc về người khác mà lòng cứ rầu rầu. Vì sao phải vậy. Quy luật tự nhiên là cái quái gì vậy mà làm não nề những cõi lòng ham sống, thèm yêu cuộc đời. Yêu đời và cứ muốn tồn tại mãi đâu phải là một cái tội. Nếu là tội lỗi thì xưng tội, sám hối với ai.
Cuộc đời sắm ra cái sự yêu thương nhức nhối này làm tình làm tội biết bao nhiêu thân phận con người. Yêu cuộc đời và muốn ở lại mãi mãi. Vì sao không cho ở lại. Trái đất quá chật và vì vậy phải có kẻ ở người đi. Buồn lắm mà không thể than phiền với ai cả.
Ðêm giao thừa dù tây dù ta tôi vẫn luôn luôn một mình một cõi. Số phận vẫn thường hay hậu hĩ với kẻ này mà lại bạc đãi kẻ kia. Có rất nhiều bạn bè thân hữu chứng nhân cứ thấy mỗi lần vào dịp lễ là tôi lại một mình một cõi. Ðành vậy biết làm sao - Người ta có thể vui chơi, đàn đúm, quây quần một đời nhưng vẫn cứ lạc loài lẻ loi một chốc. Một chốc mà là tất cả. Cái sát na nhỏ bé của thời gian đôi khi cũng quy định cả đời người. Một người mẹ bỏ đi. Một người tình bỏ đi cũng nằm trong cái sát na đó.
Ðừng than thân trách phận. Ðời không có lỗi với ai, chỉ có ta có lỗi với đời. Ðêm giao thừa không có người yêu thì buồn lắm nhưng cũng không vì thế mà chết được. Những lễ lạc đi qua đời người mà thiếu vắng hồng nhan thì vẫn có thể vui nhưng là một niềm vui không trọn. Như một khúc hát dở dang. Symphonie inacheveé. Một mùa thu không có lá vàng. Một mùa hè không có nắng. Một đêm đông không giá rét.
Ðêm giao thừa ngồi một mình và hát:
“Ðừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông…”
Ðừng tuyệt vọng, vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác biết đâu cũng là một niềm vui. Một niềm vui dù không có thật thì cũng đủ an ủi trong phút chốc.
Cuộc sống là một niềm an ủi vô bờ. Cuộc sống chỉ cho ta mà không cần lấy bớt đi. Cuộc sống cho ta tất cả và mỉm cười khi thấy ta dại dột. Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì bất toàn. Nó đáng yêu vì nó luôn luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng. Hết cuộc tình này sẽ có một cuộc tình khác. Không có ai lang chạ. Không có ai phản bội ai. Có thứ tình này có thứ tình nọ. Có tội lỗi và có thiên thần. Ðừng khen chê, bôi bác, thẩm định. Ðược yêu hay bị từ chối cũng là số phận của đời. Mà đời thì rộng quá không yêu được chốn này thì yêu nơi khác. Còn yêu thì còn sống. Còn được yêu thì còn sống dài lâu.
Không bao giờ có điều gì tuyệt đối. Và như thế phải có một đêm giao thừa nào đó phải có người yêu. Có những đêm không phải giao thừa mà vẫn có người yêu. Những đêm như thế ta cứ xem như là đêm giao thừa vậy.
Trịnh Công Sơn
1.1.1993

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015


Đã từng có người nào làm em nhớ đến phát điên, nhưng bây giờ lại liều mạng quên đi?
Đã từng có người nào làm em dặn lòng phải quên đi, nhưng khi gặp chuyện vui buồn, người đầu tiên em luôn nghĩ đến là người ấy?
Đã từng có người nào luôn xuất hiện trong những giấc mơ của em, nhưng không thể hiện diện trong cuộc sống của em?
Đã từng có người nào luôn đứng ở vị trí đầu tiên trong lòng em, nhưng em không là gì với người ấy?
Đã từng có người nào khi đọc những dòng này, em nghĩ về người ấy, và người ấy đang nghĩ về một người khác?

{ Via: Thiên Lam }
tumblr_o00ghmBxr81v365cdo1_500
Thất tình, cái đứa còn tình cảm sẽ là đứa khổ sở nhất, không màng gì đến sống chết của mình, không ăn, không ngủ, mấy cô quấn mình trong chăn nge nhạc sến, xem hình hai đứa chụp chung thế là cảm xúc dâng trào, tự cảm thấy số phận mình sao bạc bẻo giống mấy diễn viên chính trong drama Hàn, nước mắt rơi lã chã dù cho bạn bè có khuyên đến hết pin điện thoại tình hình vẫn không khá lên nỗi.
Buồn!

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...