Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

"Có những người, bạn chỉ nhớ thương rồi… để đấy. Bởi ngay cả việc đau khổ vì họ cũng không được phép. Cuộc sống luôn có nhiều những mối nợ không duyên... thương đôi khi không cần phải nói ra, ta đành cứ để trong lòng vậy thôi..."

"Người ta không bao giờ bỏ cuộc vì mệt mỏi hay khó khăn mà chỉ bỏ cuộc khi những thứ khiến mình cố gắng không còn ý nghĩa nữa..."
Đó là một cuộc chiến thật sự của những người đàn ông, nơi mà tín ngưỡng của họ tạo thành sự xung đột, những trái tim nóng cháy khát khao chinh phục và hạ gục kẻ thù bên kia chiến tuyến bằng những phát súng với sức sát thương mạnh mẽ nhất. Để được chứng kiến cái cúi đầu của kẻ thua cuộc trước mũi giày của người chiến thắng.

Mặc kệ những pha ‘’vấp cỏ’’ của Ronaldo, những lần ‘’lung lay trước gió’’ của Lionel Messi, mặc kệ những pha vào bóng bằng gầm giày, xoạc bóng bằng cả hai chân của những Pepe, Ramos…vv….vv…Mặc kệ bên ngoài đường pitch có bao nhiêu tranh luận về bóng đá duy mỹ tốt hay bóng đá thực dụng xấu.

Duy mỹ sẽ đẹp khi và chỉ khi nó mang lại chiến thắng. Thực dụng rồi sẽ được gọi là nghệ thuật nếu nó giúp họ không phải nếm trái đắng bại trận.

Cuộc sống của đàn ông là một cuộc chiến tranh với nhiều chiến trường: Tình Yêu, Sự Nghiệp….vv…vv.. Và Bóng Đá là một trong những chiến trường mang lại nhiều xúc cảm nhất. Phần lớn đàn ông yêu sân cỏ, bởi đó là nơi khiến cảm xúc về sự chinh phục, tính đối kháng của họ được thăng hoa như trong tình yêu vậy.

Sau khi kết thúc trận El Clasico hôm nay chỉ có một chân lý: Kẻ thắng là kẻ mạnh và tất nhiên kẻ mạnh là kẻ có quyền thét lên âm thanh của vinh quang. Real Madrid & Barcelona : Chinh phục hoặc bị khuất phục.

P/s: Chiến thuật của tôi ngày hôm nay:
- 19h45 : Mu – Watford
- 9h30- 11h30: Làm vài trận LoL dưỡng sức
- 12h00: Nhậu với El Clasico. Tôi không hâm mộ Real Madrid cũng như Barcelona. Tôi chỉ luôn tin Cristiano Ronaldo sẽ không làm tôi phải thất vọng. Còn bạn?

Làm sao để có được tình yêu?

Già nua, ta sợ già nua, đàn ông hay đàn bà cũng đều sợ.

Có lẽ, cái cảm giác chờ đợi tình yêu đến là khó chịu nhất. Biết rồi tình có đến hay không? Có khi nào lúc tình đến cũng là lúc đã già. Ta trở nên yếu đuối hơn khi nhìn quanh quán café từng đôi dập dìu, ta trở nên bất an khi đọc báo thấy những clip tỏ tình lãng mạn, rồi những đám cưới xa hoa những ảnh cưới ngập tràn facebook làm ta có cảm giác như có lỗi. Ừ, vẫn lên mạng chém gió điên đảo “ế trong tư thế ngẩng cao đầu” nhưng đêm về vẫn thấy thiếu một điều để có hạnh phúc.

Tôi nhớ đến giai đoạn mình ế, từ năm 20 tuổi đến năm 24. Đúng là buồn thật, nhất là ở Sài Gòn những ngày lễ chẳng dám ra khỏi phòng trọ vì sợ gặp cảnh…vợ người ta. Tôi thường chọn những quán café cóc vỉa hè thay cho những quán café lãng mạn vì sợ vào đó tức cảnh lại mong tình “bao giờ mới có một người dẫn vào đây nắm tay trò chuyện cười đùa”. Cứ nghĩ thế và làm thế nên tôi ế mất 4 năm. Và suốt 4 năm đó tôi gặm nhấm nỗi cô đơn một mình, nỗi cô đơn của “ế” mà chẳng thế ngẩng cao đầu.

Kinh nghiệm của những ngày tháng “ế”cho tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục gặm nhấm nỗi sung sướng “ế” thì đến một ngày mất đi cảm xúc yêu thương. Một ngày bạn hài lòng với cuộc sống độc thân, thấy tình yêu có gì đâu đặc biệt, bạn chuyển qua sở thích….nuôi chó, nuôi mèo, trồng cây, vui thú vui điền viên một mình.

Đừng, đừng như thế. Độc thân không được phép cho mình độc thân thêm nữa. Mình phải yêu mình trước đã trước khi người khác yêu mình. Mình phải ngồi quán café thật đẹp, gọi ly sinh tố “bự chà bá”, mình phải mua sắm đầu tư tóc tai, phải làm việc, phải hoạt động, tranh thủ thời gian giết chết sự cô đơn.

Sau những ngày tháng khiến mình bận rộn, tìm kiếm những điều mới, khám phá một thú vui cảm giác cô đơn bớt đi, tôi mới thấy mình hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc độc thân đầy ngạo mạn mà bất cứ những ai đã có gấu, nhưng kẻ độc thân đang ủ rũ khác phải thèm khát. Và cũng chính lúc đó có nhiều kẻ chú ý đến mình, tức khả năng ế đã giảm đi vài chục phần trăm.

Nên thay vì đợi chờ tình yêu trong vô vọng, hỡi những kẻ ế hãy làm bận rộn mình lên bằng nhiều việc. Chính lúc bận rộn là khi mình hấp dẫn nhất!

Có những ngày buồn lắm, lòng trĩu nặng lòng, nhớ một người mà không thể nói ra, càng không thể gặp mặt, chỉ đành một mình chạy đến những nơi cả hai từng cùng đến, đi ăn những quán cả hai từng cùng ăn, từ chiều sớm tới tối mịt mới về nhà, như một kẻ vô hồn không cảm xúc, cố bước từng bước ngược dòng hiện tại, xuôi theo một vùng trời nào đó vô cùng xưa cũ, vang vọng đâu đó tiếng ai nói cười.
Có những ngày, những ngày thật buồn như thế
Những ngày thật khờ dại lắm thay
Cảm thấy rằng đời chẳng còn đáng thiết tha, khi thiếu vắng đi mất một người…
Bạn đã bao giờ trải qua những ngày như thế chưa?
Hạ vu
"Đừng trốn tránh, cũng đừng toan tính quá nhiều trong tình yêu. Hãy tận hưởng cuộc hành trình mà bạn xứng đáng được có. Hà tất phải níu kéo, phải cố gắng kìm hãm tình yêu, không cho ai bất kì cơ hội nào dù chỉ một lần?"
[Đã từng tồn tại, đã từng yêu thương - Gari]

Có những mối tình, từ khi bắt đầu đã chỉ có một người cố gắng. Người còn lại thì đợi tới phút cuối và cho nó một kết cục, vậy thôi.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...