Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

- Vẫn học Y đấy hả ?
- Dạ, lúc đầu em tính làm giáo viên như cô cơ. Nhưng cuối cùng thấy không có năng khiếu sư phạm nên thôi ạ.
- Mày mà làm giáo viên có mà hỏng cả một thế hệ.
Cô nói rồi hai cô trò cùng cười. Cô là giáo viên chủ nhiệm cấp ba của tôi, và nếu không có cô chắc giờ tôi vẫn là một thằng lông bông sống không mục đích. Cô xoa đầu đứa học trò ngỗ nghịch ngày nào rồi nở một nụ cười với nếp nhăn hằn cả khóe mắt.

- Trường mình giờ nhiều giáo viên mới cô nhỉ, có giỏi không ạ?
- Người ta giờ chỉ quan tâm chuyên môn. Có đứa giỏi đứa dốt. Nhưng chưa thấy đứa nào có tâm. Cô chẳng trách, cái nghề này nó bạc lắm.
- ....
- Mà khoan, hôm nay đâu phải ngày nghỉ. Mày lại trốn học đến thăm cô đấy à.
- Em đến học cô còn gì nữa.
- Cái thằng, đứng yên đầy đợi cô.
Cô đi rồi quay lại với cái roi mà hồi xưa vẫn dùng để đánh tay tôi mỗi lần trốn học. Cái roi đã sờn cũ với những vết dấu bạc màu của cả một thời nông nổi.
- Xòe tay ra.
- Em lớn rồi mà cô còn định đánh à ?
- Cô trao lại cái roi này cho mày. - Cô vừa nói vừa đặt nó vào tay tôi. - Giờ mày lớn rồi, sai lầm của mày thì tự mày phải chịu. Việc trừng phạt mày cũng do chính bản thân phải làm, cô với bố mẹ sao mà ở bên lo cho mày mãi được. Mày sai, mày buồn một thì cô buồn mười, nhớ chưa ?

Đàn ông ít khi khóc, vì nước mắt chỉ được rơi vào những thời khắc xứng đáng. Nhưng chẳng hiểu sao, lúc nhìn xuống thấy cô ngày nào giờ đã già đi nhiều, lại thấy khóe mắt mình cay cay.

Cô ơi, cô phải sống thật lâu để dạy dỗ chúng em, cô nhé ?
‘’Đôi lúc bên em anh cảm thấy bản thân mình thật vô dụng, đến ngay cả việc dừng yêu em một ngày thôi mà anh cũng không làm được.’’
‘’Không sao, em còn vô dụng hơn cả anh, đến ngay cả việc anh nói dối dở như thế này mà em cũng không ngừng tin được dù chỉ một ngày’’.
Tôi không tin trên đời này có người đàn bà không thích nghe những lời ngọt ngào. Có chăng là họ chỉ khác nhau về cách phản ứng khi nghe.
Có người cười to
Có người cười nhỏ
Có người cười mỉm chi
Có người cười thầm
Có người cười ha hả
Có người cười khúc khích
Có người cười ra nước mắt
Có người cười đến mức chỉ muốn cắn bạn cho đỡ tức cười.
Vậy nên, hãy nhớ bôi mỡ lên môi và súc miệng bằng mật ong mỗi ngày. Bạn muốn cô ấy vui hơn nữa? Hãy để lời nói đi kèm với hành động và nhớ nhé! Đàn ông ngoan quá thường không có ‘’quà’’ đâu.

Nhẫn

Năm mới ra trường tấm bằng đại học xếp xó, thấy bạn bè nhiều đứa không học hành đến nơi mà phất lên như gió, thấy hổ thẹn. Thầy giáo vỗ vai “Đàn ông cần nhẫn, nhất là sự nghiệp chớ nên vội vàng, đòi nay mai giàu liền không có đâu. Giờ đã có mục tiêu cứ im lặng mà làm, đừng nhìn thành công người khác, đừng khoe mục tiêu”.

Nhớ những lần đầu tán em, em cứ hững hờ từ chối, rồi chặn facebook, chặn điện thoại. Nhiều khi thấy nản nhưng vẫn gắng ngày nào cũng nhắn tin, em không trả lời nhưng chắc chắn đọc được. Sau này, khi đã yêu nhau em bảo “Cái gì dễ đến thì dễ đi, tình yêu cũng vậy, với phụ nữ kẻ rút gươm đầu tiên không hẳn là kẻ chiến thắng, kẻ tra gươm vào bao cuối cùng mới là kẻ ngự trị trong tim”.

Những năm vào đời, gặp ai cũng kết bạn, nhậu một bữa thành bạn. Đến khi bị cắn ấm ức đem kể cho thằng bạn chí cốt hắn bảo “Kệ, hắn cắn mày một phát không nhất thiết phải tìm mọi cách cắn lại. Nhẫn đi. Không thể chung chiếu với kẻ tiểu nhân”.

Trong một buổi tiệc sinh nhật, gặp một em “ngon ơ”, mắt đưa tình lúng liếng, quyến rũ đến độ đắm say. Con bạn thân véo một cái đau điếng “Gái tham tài trai tham sắc, ở đời cái gì cũng có cái giá của nó. Sắc luôn là cãi bẫy dễ vướng nhất. Tiền, gia đình, sự nghiệp của bao anh hùng cũng từ sắc mà tan”.

Về nhà, trong một bữa cơm Cha nạt tội đi chơi thâu đêm, thấy oan quá cãi lại. Anh trai làm cho một tát “Ra ngoài mày cúi đầu với người đời, về nhà không nhẫn được với Cha mẹ một tiếng hả?”.

Rồi hôm ra đường, đi làm muộn bắt xe ôm. Đang mộng mơ chuyện cưới vợ thì thằng đi trước khạc cái phù, nước bay tùm lum. Tức quá tính nhảy lên hơn thua thì ông xe ôm ngăn lại “Nhẫn nhịn đi, ngoài đường toàn thằng ma cô, coi chừng mất mạng”.

Đàn ông cần học nhiều chữ nhẫn trong đời!

Tình yêu thì không cần ồn ào.



Tình yêu thì không cần ồn ào.

Cá nhân tôi cho rằng tình yêu thì nên lặng thầm một chút, sâu lắng một chút chẳng việc gì phải phô trương cho cả thế giới biết cả. Ta yêu nhau lòng ta tự hiểu, ở bên nhau lòng ta tự ấm.

Tôi cũng thấy có khá nhiều người thích thể hiện ra tình cảm của mình cho nhiều người thấy họ cho rằng như vậy mới là yêu nhau. Tôi không phản đối về chuyện này thể hiện về bản thân là một trong những nhu cầu cần thiết của con người nhưng nếu nó trong khuân khổ thì bạn sẽ được lòng hơn những người xung quanh (Có thể do F.A lâu năm nên tôi hơi khắt khe).

Thường thì những bạn như trên đều rất trẻ, tôi biết tình yêu trẻ luôn sôi sục, nhiệt huyết và đôi khi khá điên cuồng nữa. Khi trưởng thành hơn có lẽ họ sẽ thấy tình cảm thể hiện không cần quá say đắm trước những con mắt thế gian chỉ cần nhẹ nhàng, tinh tế để đối phương cảm thấy ấm áp, vậy là đủ.

- Nepp
‘’ Anh! Yêu nhau lâu như vậy rồi, có khi nào anh chán em?’’. Cô hỏi mà giọng băn khoăn lắm. Là một người phụ nữ mang trong lồng ngực một trái tim nhiều vết sẹo, cô sợ những đau thương xảy đến, sợ đàn ông chán ngán khi đã biết quá rõ về mình. Anh là người đã kéo cô ra khỏi vũng bùn mang tên sợ đàn ông. Nhưng khi người ta mang hết lòng mình ra để yêu thương và trân quý một người, họ thường hay sợ hãi những nỗi sợ không lời, không căn cứ. Kẻ đó là cô.

‘’Nếu em cứ lặp lại mãi câu hỏi đó thì anh đang dần chán em rồi đấy’’. Giọng anh lạnh tanh. Và rồi, họ giận nhau.

Anh biết cô sợ hãi, biết cô lo lắng. Nhưng băn khoăn tự hỏi? Anh đã làm gì sai để cô ấy chẳng có chút tin tưởng vào bản thân anh như vậy?
Ngày mới yêu nhau, anh mặc kệ cả quá khứ của cô, mặc kệ việc cô đã từng yêu bao nhiêu người, đớn đau bao nhiêu lần. Anh vẫn yêu cô hết lòng. Chỉ là mỗi khi cô hỏi ‘’ khi nào anh chán em?’’ anh lại cảm thấy cô đang gom anh vào nhóm những thằng đàn ông trước kia. Cũng sẽ phản bội, cũng sẽ làm cô đau đớn. Là một thằng đàn ông tốt, anh có lòng tự tôn của mình.

Và vì anh chẳng quen những lời hứa hẹn. Nên cô chẳng tin anh chăng?

Anh chỉ muốn nói với cô rằng, nếu cô đã vui vẻ và hạnh phúc khi ở bên anh. Thì hãy cho một sự tin tưởng nhất định và chôn chặt những nỗi lo ấy vào lòng.
‘’Nếu cứ dành trọn thời gian cho những âu lo không tên đó, mình yêu nhau lúc nào, hả em?’’
David Beckham – 40 tuổi vừa được tạp chí People bình chọn là người đàn ông quyến rũ nhất thế giới 2015.

Từ ngày giã từ sân cỏ, Beckham vẫn hoạt động không ngừng nghỉ ở nhiều lĩnh vực, thậm chí anh giành nhiều thành công hơn sự nghiệp bóng đá của mình. Và một điều đặc biệt, dù bận bịu với hàng tá công việc Beckham vẫn có đủ thời gian để vun vén cho hạnh phúc gia đình.

Chúng ta là những người đàn ông “thường thường bậc trung” (sinh ra không giàu, không có tài năng gì nổi bật, không đẹp trai) nhưng chí tiến thủ và lòng chung thủy thì rèn được.

Không quyến rũ được cả thế giới thì chỉ cần trở nên quyến rũ với một người là đủ rồi! 
Càng trải qua nhiều, lại càng thấy chuyện yêu đương dần trở nên xa cách, phù phiếm.
Đôi khi muốn chọn một buổi tối đi ăn với đám bạn thân hơn hò hẹn cho một mối quan hệ bản thân cũng chưa chắc biết sẽ đi về đâu. Vì không tự tin vào đoạn kết, nên ngại bắt đầu.
Càng trải qua nhiều, lại càng muốn bó hẹp vòng tròn an toàn của chính mình. Sợ cảm giác bất cẩn để người nào bước vào rồi lo lắng rằng mình đã cho họ quyền làm đau mình.
Càng ngày, tình yêu càng phù phiếm...
Nguyễn Ngọc Thạch

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...