Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

‘’Con muốn được ngồi viết viết ở một cái bàn bự bự trên một cái nhà cao cao’’.

Hai mươi năm trước có một cậu bé đã trả lời cha anh như vậy khi ông hỏi :’’ Lớn lên con muốn làm gì?’’. Hai mươi năm sau có một gã đàn ông đứng trong văn phòng của một cao ốc nhìn những căn nhà khác, thấp hơn, nhan nhản dưới tầm mắt mình. 

Ước mơ của anh ngày bé coi như đã được hoàn thành. Nhưng mơ ước của cha anh thìhoàn toàn khác, anh biết ông từng mơ ước sống một cuộc đời bình lặng, trong một căn nhà thấp hơn cái cao ốc anh đang đứng, ở một miền quê với vợ mình, trồng vài luống rau, nuôi dăm ba con gà con vịt, thế rồi vì mơ ước của con trai mình ông phải bươn chải trong một thành phố lạ-Sài Gòn không bao giờ ngủ bởi vì tiền kiếm không bao giờ đủ. Ông xếp gọn mơ ước của mình ném vào két sắt và dặn lòng quên luôn mã số cho đến ngày xuôi tay nhắm mắt.

Con người chúng ta luôn luôn có những mơ ước. Nhưng những mơ ước đó thay đổi dần theo thời gian và đôi khi, là theo mơ ước của một số người khác. Ngày bé anh chỉ mơ ước mình được đứng trên cao, cao hơn nhiều người. Hôm nay, anh chỉ muốn cùng cha hoàn thành ước mơ dang dở của ông. Chỉ muốn được cùng ông sống một cuộc đời bình lặng.
Tôi không tin vào thứ tình yêu online, tình ảo.

Bởi thế, khi đứa em gái hỏi về tình yêu giữa nó với một thằng nào tận ngoài Hà Nội qua mạng tôi phản đối ngay. Bởi tôi lại sợ, cô em gái tôi là nạn nhân dự bị của những thằng có avatar mặt hiền như đất. Những gương mặt kẻ khác trên mạng là một thế giới riêng, độc lập và bao trùm khoảng tối mịt mờ, những lời nói ngọt đi kèm những avatar hiền nhiều khi là vỏ bọc hoàn hảo. Không phải là tất cả, nhưng là đa số, nên tránh vẫn tốt hơn.

Tình yêu gặp mặt mỗi ngày người ta vẫn lừa nhau như thường nên làm gì có thứ tình cảm chưa gặp đã thương. 

Tôi và các bạn những người ghiền facebook, qua một thời gian đã nhận ra được một điều rằng “đằng sau mỗi avatar đẹp chẳng ai phán đoán được gương mặt ấy đang nghĩ gì”

Nên tốt nhất, yêu là phải gặp, người bằng da bằng thịt. Đừng tin tình ảo.
Đến một thời điểm trong đời, gã học được cách khắc chữ nhẫn lên đầu và khảm từ ngạo vào xương.

Qua rồi cái thời trai mới lớn, cái lúc sẵn sàng lao vào bợp tai bất kỳ thằng ôn nào nhìn chằm chằm người đàn bà của mình mà không cần một câu gây gổ, nửa lời phân bua. 

Gã của ngày hôm nay chỉ tặng cho thằng em ấy một ánh nhìn khích lệ mà bất kỳ người thông minh đều hiểu nó có nghĩa là: ‘’ Cô ấy là của tao, nhưng mày cứ lại gần thử xem sao?’’. 

Còn cô ấy? Cô ấy ôm chầm lấy cánh tay gã, vội vàng nghiêng đầu tựa vào vai. Ai cũng hiểu cử chỉ ấy nghĩa là: ‘’Kệ ***nó đi anh’’.

Đó là ngày mà gã đã là đàn ông. Còn cô, cô rất đàn bà.
"Có nhiều người có rất nhiều cơ hội để gặp nhau, nhưng luôn tìm cớ từ chối. Đến lúc muốn gặp nhau thì chẳng còn cơ hội nữa... Duyên phận do trời định, hay do người tạo?
- Sưu tầm -
Anh à, khoảng cách đôi ta dường như đã quá xa, để trở lại nơi ta bắt đầu quả là điều rất khó. Hai trái tim giờ đã lỗi nhịp, đôi chân đã không còn bước chung đường, hai tâm hồn xa lạ đến nhạt nhòa..nhưng em vẫn ở đây, vẫn yêu anh và luôn mong một hạnh phúc trọn vẹn.

Điều gì đã khiến đôi ta trở nên như vậy em không tài nào lí giải được, trong em và anh hôm nay đều chất chứa một nỗi buồn thầm lặng, là những tâm sự không được chia sẻ, là những ưu tư không được giải bày.

Anh ! Đời còn bao nhiêu nữa đâu mà phải hững hờ, yêu thương còn chưa đủ sao ta cứ phải làm khổ nhau ,tạo nên bao sóng gió
Em cũng muốn được như bao người con gái khác, được ở bên người em yêu, được đi cùng anh đến suốt chặng đường này...Mọi thứ rồi sẽ quay trở về nơi ta hẹn ước và em, anh sẽ lại tiếp tục bên nhau, cùng nhau vun đắp hạnh phúc, vẽ lên những điều kì diệu từ bức tranh tình yêu đầy màu sắc

Em nhớ lắm, nhớ tất cả những gì ta từng có, buồn vui xen lẫn, kỉ niệm đong đầy và em chưa bao giờ quên đã 2 năm kể từ ngày em có anh...ngày em có cả bầu trời.

Em yêu anh. Chàng trai của em.
“Nếu có kiếp sau, ta nguyện bảo hộ ngươi cả đời chu toàn, bình an hỉ nhạc.

Nếu chẳng còn kiếp sau, trước khi chết, cũng muốn ôm ngươi vào lòng.”
Tình là gì? Là ngươi yêu ta, ta yêu ngươi, cùng người khác không quan hệ. Hà cớ gì thế nhân phủ định, chê bai, sỉ nhục? Thế nhân không hiểu, không sao cả. Chỉ cần ngươi yêu ta là đủ.

- Túy Ức Lưu Niên -

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...