Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015


“Khi người khác nói rằng bạn có vẻ luôn bình tĩnh và dửng dưng, chỉ có bản thân bạn biết, sự bình tĩnh và dửng dưng lúc này đã đổi bằng bao nhiêu nước mắt; sóng yên phẳng lặng giờ này phút này đã từng bị đắm chìm bởi bao nhiêu con sóng. Tất cả thất bại và đau đớn, tất cả trải nghiệm trong cuộc đời đều là để đào tạo, rèn luyện bạn. Đừng nói năm tháng tàn nhẫn, kỳ thực nó đã rất dịu dàng đối với bạn.”

[Trương Tiểu Nhàn - Jini dịch]
 

Khi người ta muốn ở bên cạnh nhau, mọi điều vô lí cũng trở nên hợp lý.
Vài người họ lạ lắm ...
Họ càng biết tình cảm của mình dành cho họ 
Thì họ càng khinh thường :(
"Thế giới không tồn tại sẵn những con đường, đường là do người ta đi nhiều mà thành. Nên bước trên con đường không giống người ta không có nghĩa là mình sai, họ đúng. Cuộc đời chỉ có những ai sống thuyết phục hơn thì số đông sẽ nghiêng về. Mà nhiều khi, người ta vì sợ cô độc mà chọn đứng về phía số đông chứ không hoàn toàn vì họ thích.
Con người suy cho cùng vẫn chỉ là những kẻ yếu đuối cứ tự nhìn cái bóng của mình phản chiếu qua ánh mắt người khác rồi tự hỏi mình có làm mất lòng ai không, có lố bịch không thay vì tự hỏi, mình có hài lòng, có hạnh phúc không."

-Sưu tầm-

Rourou

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Đến một độ tuổi nào đó, người ta chẳng thể làm gì khác hơn ngoài sự im lặng. Buồn bã cũng im lặng, hân hoan cũng im lặng, thỉ thoảng chỉ muốn ngồi ở một góc quán quen, thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng như mây trời... Cuộc đời cứ thế mà biên niên cô đơn ...
Em nhớ anh rồi. Cô không nén lòng mình, gửi tin đó đi cho anh.
Rất nhanh, anh đã gọi điện lại ngay. “Bắc Kinh mấy hôm nay đều âm dưới mười độ, anh xem dự báo thời tiết ở Thiên Tân, hình như có tuyết rơi, nhớ mặc ấm vào, cẩn thận bị cảm lạnh đó.” 
Giọng anh có vẻ như đang cười. 
“Anh cũng rất nhớ em, rất nhớ.” :)

[Trọn đời bên nhau - Mặc Bảo Phi Bảo]

"Câu Chuyện Ốc Sên"

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được! “.
“Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh”-Ốc sên mẹ nói.
“Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”.
“Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy.”
“Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hóa được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”.
Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.
Ốc sên con bật khóc, nói:”Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng không che chở chúng ta”.
“Vì vậy chúng ta có cái bình”,-Ốc sên me an ủi con "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vaò đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta.”
Thường thì người ta chỉ nhận thấy sự nặng nề của “cái bình” mà quên mất những thứ nó mang lại.
- Nghèo khổ mang đến cho ta ý chí quyết tâm
- Đau buồn mang đến cho ta sự trân trọng những thứ làm cho ta vui vẻ.
- Thất bạị mang đến cho ta sự khôn ngoan.
- Chia tay mang đến những cơ hội mới
- Lúng túng mang đến sự chân thật
Và khó khăn mang đến một con người mạnh mẽ, được tôi luyện cứng cáp hơn những người khác nhiều.
----Sưu Tầm---

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...