Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Em luôn ở bên anh trong suốt ngần ấy năm nhưng chưa một lần anh quay lại nhìn em. Một lần cũng không.

Sau này em dần hiểu ra rằng: Bởi vì anh biết em sẽ luôn bên cạnh anh, sẽ luôn ngoan ngoãn ở đó đợi anh hết lần này đến lần khác, bởi anh yên tâm nên anh ngó lơ, bỏ mặc. 

Em quyết định rồi, em sẽ không cho anh cảm giác yên tâm đó nữa. Chào anh, em đi!

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Khi bạn yêu thật lòng 1 ai đó 
Bạn chỉ muốn làm tất cả mọi thứ cho họ 
Thậm chí....là làm tổn thương bản thân chính mình ...

Việc tàn nhẫn trong tình yêu là cô một lòng một dạ với một người trong bao nhiêu năm như thế, bỏ ra công sức bao nhiêu năm, đợi chờ bao nhiêu năm tưởng ván đã đong thuyền. Nhưng lại bị một người chỉ dùng một ánh mắt, dùng một nụ cười ung dung cướp đi trái tim của người mà cô ấy yêu thương.
Bạn đã từng yêu một người nhiều đến như thế này chưa?
Bao nhiêu đau buồn, tổn thương, đều tự mình ôm hết vào lòng. Chẳng than trách, càng chẳng oán hận. Vì không muốn người sẽ bận tâm, phiền muộn, khó xử. Chỉ cần nhìn thấy người ta vui, mình cũng vui. Hết thảy xót xa đều tan biến cả. Cứ thế nhắm mắt đưa mình vào hết nỗi đau này tới nỗi đau khác. Khắp cõi lòng dần chằng chịt sẹo lúc nào cũng không hay...
Bạn đã từng yêu một người nhiều đến như thế chưa?
Hạ Vũ
"Cứ ngỡ, chỉ có những thứ không biết trân trọng thì sẽ mất đi... Vậy mà vẫn có những thứ ta trân trọng rất rất nhiều vẫn không thể nào giữ được..."
- Sưu tầm -
"Ngày càng ít bạn bè có thể ngồi bên nhau tâm sự suốt đêm, vì ai cũng có những món nợ phải trả. Ngày trước thường hào hứng bảo tương lai sẽ thế nọ, thế kia, bây giờ chỉ hay than thở, ngày xưa thế này, thế khác. Không ai thiết nói chuyện tương lai nữa."
Có những ngày, tôi buộc mình phải mạnh mẽ như thế... :)

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

“Khi ta vào khoảng hai mươi mấy tuổi, tuyệt đối không thể nào nhẹ nhõm được đâu.Tuổi hai mươi mấy, mọi thứ đều dang dở. Công việc không ổn định, tình cảm không ổn định, mối quan hệ nhiều nhưng thật sự không bền chắc. Khi ta mười sáu, mười bảy, ta có gia đình kề bên. Tuổi hai mươi mấy, chỉ đơn độc ta quyết định.”

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...