Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

"Ta chợt biết
Ta là người quá dại
Muốn thôi yêu
Thì đã,
Lỡ yêu rồi!"

- Nguyễn Nhật Ánh -
"Có những người, bạn chỉ thương rồi...để đấy.
Bởi ngay cả việc đau khổ vì họ cũng không được phép.
Cuộc sống luôn có nhiều những mối nợ không duyên."

Thương nhau để đó - Hamlet Trương & Iris Cao...
Hoa nở hết, hoa bắt đầu tàn
Tình trọn vẹn, tình bắt đầu tan...
- Thương nhau để đó - Hamlet Trương & Iris Cao -
Em nói:
Em Ghét con trai Hút Thuốc, nghiện ngập
Tôi bỏ Thuốc
Nhìn nụ cười hạnh phúc của em
Tôi thấy mình đúng

Em nói :
Em Ghét con trai Bia Rượu, nhậu nhẹt sa đà
Tôi bỏ Bia Rượu, bớt bạn bè nhậu nhẹt
Nhìn nụ cười viên mãn của em
Tôi thấy mình đúng

Em nói:
Em Ghét con trai chỉ suốt ngày chơi Game Ko biết quan tâm đến những người xung quanh
Tôi bỏ Game
Thay vào đó là dành thời gian quan tâm em nhiều hơn
Nhìn nụ cười sung sướng của em
Tôi thấy mình đúng…

Em nói:
Em cần 1 người chồng thành đạt
Tôi dành 1/3 cuộc đời lăn lộn kiếm tiền để cưới em
Chỉ mong em có cuộc sống bằng bạn bằng bè
Mong em hạnh phúc mỗi ngày, bớt bận tâm lo nghĩ
Tôi thấy mình đúng…

Em nói:
Em ko muốn ở với mẹ chồng
Em ko chịu được sự ràng buộc bản thân. Và cũng vì mẹ chồng đã già cả, lẩm cẩm, khó tính và nhà quê
Tôi bỏ em…
Tôi ko gặp em nữa,
Ko biết em có hạnh phúc
Nhưng…
Tôi thấy mình đúng.

Có thể cố gắng tất cả vì tình yêu nhưng không bao giờ đánh đổi bố mẹ vì thứ tình yêu đó. Nhớ nhé

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

Nuối tiếc làm chi một cuộc tình lỡ dở…

Anh, không phải người ta nói "Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay" sao? Tại sao cứ phải mải miết đuổi theo một cuộc tình đã trôi vào dĩ vãng, anh, nếu yêu người đó đến vậy, anh có bao giờ nghĩ, khi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy anh vẫn đứng phía sau, đau khổ và dằn vặt mình, liệu người đó có vui? Anh, có bao giờ anh nghĩ yêu một người sẽ mong cho người ấy hạnh phúc không? nếu có một chút xíu, anh hãy sống tốt, như vậy, một chút yếu lòng còn lại của người con gái ấy, nhìn lại anh, họ sẽ yên tâm sống tốt.
Anh, nuối tiếc làm chi một cuộc tình lỡ dở, dù cho đi rất nhiều, dù không cam tâm, không phải khi yêu sẽ yêu hết lòng hay sao? Đến lúc chia tay rồi hãy từ bỏ, mọi thứ kết thúc sẽ ko thể gắn liền lại đâu anh, từ bỏ để thanh thản, từ bỏ để có thể giữ lại chút kỷ niệm về nhau.
Anh, có phải có một chút ích kỷ len lỏi trong tim hay không? khi không thể chấp nhận và sống tốt hơn, tự làm đau mình có tốt hơn không anh? có thấy vui hơn không anh? Cuộc tình đi qua có thể để lại một vết thương, không lẽ thời gian làm anh đau hơn? không lẽ sẽ mãi mãi nhấn chìm trong quá khứ? đứng dậy và bước tiếp thôi anh, cuộc đời còn nhiều cái đáng sống hơn là quá khứ.
anh, có thấy một chút đau lòng nào trong ánh mắt người thân yêu nhìn anh không? có thấy sự yếu mềm trong con tim anh không? không chịu đứng dậy sau khi vấp ngã, không chịu đối mặt với sự thật, có phải quá yếu mềm không?
Khi còn bé, mỗi lần vấp ngã liệu có phải sẽ phải tự đứng lên hay không? ngã đau chứ? nhưng vẫn phải đứng dậy, có ngã mới biết cảm giác đau là như thế nào, trải nghiệm qua mới biết được thật ra, ngã, hóa ra cũng chẳng đau lắm. Đứng dậy thôi anh, cuộc đời đâu phải quá ngắn ngủi để bắt đầu một cái gì đó, anh đứng lại, chờ ai sẽ kéo anh lên đây?
Anh, có phải quá độc ác khi để người thân yêu đau khổ nhìn anh tự dày vò bản thân mình như vậy, buồn ư? Cuộc đời không có gì làm anh buồn hơn được hay sao? Chấp nhận và bước tiếp, hạnh phúc không phải ở phía sau, là trước mặt cơ. anh có nghĩ, hôm nay sẽ là quá khứ của ngày mai, rồi sẽ có lúc anh nhìn lại mình hôm nay và tự hỏi, không hiểu sao mình lại đã từng như vậy.
anh đau, người thân bên cạnh anh thì sao? bạn bè bên cạnh anh thì sao?
Một người bạn của em bảo với em rằng, khi chia tay, người ta sống như thế nào là do bản thân họ chọn lựa, em không thể chịu trách nhiệm với quyết định của anh lên cuộc sống của chính mình, qua rất lâu rồi anh nhỉ, anh nói vẫn yêu em... Anh, em có người mới rồi, cuộc sống mà, phải bước tiếp đi anh, khi anh đứng lại, người ta đã bỏ anh đi rất lâu rồi...
Anh, có bao giờ anh nghĩ, chẳng qua, anh mang chấp niệm quá sâu trong lòng, tưởng rằng mình yêu em nhưng không phải, quá khứ mà, qua rồi, hãy để nó qua thôi anh...
Chiều nay lại mưa, nhớ hôm ấy, anh chở em đi, trời cũng mưa như vậy, lạnh...
Đôi lúc em cũng nhớ anh, nhưng không phải nhớ người em yêu, mà là nhớ giống như những người bạn, hơn ai hết, em mong anh có thể sống vui vẻ hạnh phúc, không phải cứ mãi ôm ấp bóng hình ai đó trong tim và sống trong chấp niệm như thế.
Anh, chúng ta đi qua nhau, có chút duyên, nhưng hết rồi, mọi thứ trở về như vốn chưa từng có, cuộc sống hối hả, Sài Gòn vẫn nắng, vẫn mưa, vẫn nhớ ai đó, qua đường, cần em nắm tay...
Người ta nói, kiếp trước, người chôn cất cho anh sẽ đồng hành cùng anh trong kiếp này, có lẽ, kiếp trước, chúng ta, chỉ là người qua đường, đã ngoảnh mặt nhìn nhau mà thôi.
Anh, những dòng này em từng viết, khi anh còn bóng hình người cũ, bây giờ em viết, khi người cũ là em.
Thế giới rộng lớn, người có phận với anh vẫn chờ anh đi tìm.
Chào anh, người đã từng yêu.
Kim Oanh - Guu.vn

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

" Em đã chẳng nghĩ bản thân mình có lúc yếu đuối đến đáng thương như vậy ..."
* Anh

Có ai đó vừa rời đi...

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn rất nhiều rồi...
Một ngày mưa, có người hỏi tôi vẫn còn yêu cô gái ấy... tôi chỉ cười, tôi bảo rằng... vì tôi đã hứa...
Ai cũng vậy, lúc yêu nhau thường hay hứa hẹn rất nhiều...vậy đó mà quay lưng một cái là phủi sạch hết tất cả. Thành phố này vốn bé, đi một vòng thật lớn rồi cũng phải đôi lần gặp lại, cái cười, cái nắm tay đã từng dành cho mình, giờ lại là của một ai đó khác... giữa cái khoảng khắc đó người ta mới thấy lòng mình nghẹn lại, muốn quay đi nhưng lòng cứ hoài nhìn theo... ừ thành phố này vốn bé mà...
Nhiều lúc vẫn khó hiểu rằng sao mình cố gắng nhiều vậy vẫn không được đoái hoài tới... với tôi, có những mối quan hệ trên cả tình bạn nhưng lại không thể tiến xa hơn, bởi ai cũng còn dành một chỗ cho người cũ... kiểu cố chấp ấy mà.
Có khi tôi thấy cái khoảng khắc đang đeo đuổi nhau nó thú vị hơn nhiều...hồi hộp có, mơ mộng nhiều thứ có, cũng chẳng phải lo mất nhau vào một ngày nào đó...
Nhiều người mang trong mình cả một mớ hỗn độn...không hẳn là họ bế tắc, chỉ là họ muốn giữ lại cái gì đó mà lúc cần lại lôi ra, khi đó lại thấy nhẹ lòng hơn...Cô đơn không phải là thứ gì đó quá ghê gớm, nhưng nó ám ảnh rất nhiều, có những tối, nói ngủ mà muốn nán thêm một chút, bật bài nhạc cũ rồi ngồi đó thẩn thờ...mấy khi người biết mình đang nghĩ gì, ngồi đó thật khuya, nghe cái lòng nó bộn bề, đêm mang về những nỗi buồn rất thật.
Có lúc tôi thèm thuồng một cái nắm tay, vậy mà khi có người đưa cho tôi một bàn tay, tôi cũng chẳng buồn nắm lấy...bởi qua bao lần đau rồi người ta hay sợ...sợ cái vô tình của một người lạ...từng thương.
Chia tay không có gì đáng sợ, chia tay rồi mà lòng vẫn còn thương mới đáng sợ trăm lần...bởi đâu có còn cái quyền yêu thương nữa...lúc đó người ta mới trách sao lúc trước mình không cố gắng nhiều hơn để giờ phải cố níu, cố kéo...mà khi không thể níu kéo được nữa cũng đành buông xuôi...Bạn đâu thể níu giữ một người được, nếu muốn, họ có thể tìm hàng ngàn cách để bước ra khỏi đời bạn mà.
Qua nhiều mối quan hệ, qua nhiều lần đau, tim người ta lại sắc đá hơn...có thề yêu thêm một người, nhưng tất cả thì vẫn thuộc về mối tình đầu...dù đau nhưng người ta vẫn luôn nhớ...cái thứ đẹp nhưng đau...Biết không, ai rồi cũng sẽ bước qua cuộc đời bạn, chỉ là họ có ở lại đủ lâu để bạn có thể nhớ hay không thôi...
Đời...đâu ai sinh ra là đã hợp nhau..chẳng qua là do cố gắng mà đi được với nhau tới cuối con đường...hãy chọn cho mình một kết thúc buồn thay vì một nỗi buồn không bao giờ kết thúc...Một tối tìm về những nơi cũ, loay hoay với bộn bề chuyện cũ...có ai đó vừa rời khỏi đời tôi.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...