Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Yêu thế nào là đủ? tôi nghĩ chẳng ai thấy đủ cả, yêu ít thì thấy đối phương thiếu quan tâm đên mình, cô đơn giữa cuộc tình. 
Yêu vừa thì thấy cuộc sống bình lặng quá. 
Yêu nhiều thì lại thấy thế giới của mình chỉ xoay quanh một người.
Yêu lấy chính bản thân mình, cũng là một cách để yêu người khác.
Vì khi bạn yêu bản thân mình, bạn sẽ biết chăm sóc cho bản thân mình nhiều hơn, quan tâm cho bản thân hơn, biết nghĩ cho nó hơn. Tình yêu là hai con người tự tìm đến nhau, mang đến những 
điều tốt nhất cho nhau. Bạn cho người ấy rất nhiều thứ tuyệt vời mà mình đang có, cố gắng làm những điều tốt nhất cho người ấy, mà lại quên mất một điều: Chính bản thân mình mới là thứ quan trọng nhất trong một cuộc tình.
Cứ mãi chăm lo, hi sinh cho người ta, mà bỏ bê, quên mất bản thân mình, rồi một ngày chẳng còn là mình nữa, bản thân chẳng còn những điều tuyệt vời từng khiến họ yêu ta nữa cả. ( Đừng có suy nghĩ: “tình yêu đích thực thì không có điều kiện”. Trừ gia đình ruột thịt, mọi tình cảm trên đời đều phải xuất phát từ một lý do nào đó. )
Gặp được người tốt thì may rồi, dù gì cũng niệm tình ơn nghĩa mà ở lại. Còn gặp đứa không tốt ấy, nó chán nản, phai nhạt cảm xúc, rồi bỏ đi tìm đứa khác có điều kiện tốt hơn mình (của hiện tại). Chăm lo dữ vô, người giờ là của người ta, nỗi đau còn lại của mình.
Mà đời này, được mấy ai thật sự là tốt?

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

hum nay khác, ngày mai khác.
Giây phút này khác. lát sau sẽ khác :)
Cuộc đời mỗi người giống như một cuốn sách. Bất kể là ai, cũng có vài trang muốn xé đi trong đời…”
"Khi còn trẻ, trong chuyện tình cảm hãy luôn lắng nghe theo con tim mình mách bảo. Bởi sau cùng thì bạn sẽ luôn hối tiếc về những điều mình chưa làm hơn là những điều bạn đã trải qua"
Hãy hỏi tôi chiều nay đã đi đâu, đã làm gì, đã vui, buồn hay cười, khóc ra sao đã mạnh mẽ hay yếu đuối thế nào... hãy hỏi đi là ai cũng được!
Hãy hỏi tôi đi bâu lâu rồi mi không thấm ướt vì điều gì chẳng mày nheo sướt mướt trước mặt mọi người?
Hãy hỏi tôi đi hỏi đi Tôi muốn trả lời...
Tôi đã ngán cười những nụ cười không phải niềm vui tôi đã ngán tươi trên lòng mình yếu đuối tôi đã ngán rồi! Tôi ngán tôi...
Hãy hỏi tôi đi, gắng gượng bao lâu rồi hãy hỏi tôi, có cần người dựa dẫm hãy hỏi tôi, giữa bao người lạ lẫm có muốn về nhà, đóng sầm cửa khóc không?
Hãy thử hỏi tôi chứa bao nhiêu thứ trong lòng và có cần người không công san sẻ bớt hãy thử hỏi tôi sao với đời hời hợt? Tôi muốn trả lời rất muốn trả lời hỏi đi...
Tôi đã đợi đã đợi lâu lắm rồi...
Vẫn không có ai muốn nghe những điều đó. Tôi đột nhiên thấy, sao mà mình bé nhỏ mới buồn một chút trốn chạy một chút thất bại một chút đã bị đời lãng quên.
Tôi đi một mình giữa đường rộng mông mênh tôi ước có ai đó đến bên, chỉ để hỏi đường thôi cũng được vì cứ đi như thế, tôi sợ mắt mình ngấn nước tôi cần người ở gần, để có cớ cho tôi gồng mình nuốt ngược hết vào trong hoặc có lỡ nhoè ra vừa ươn ướt cũng có cớ để phải vội mà hong khô...
Tôi cần xây cho tôi một nắm mồ để vùi chôn những chuỗi ngày đã chết cả những ấm yên của thuở nào đã hết cho tất cả một cái kết để bắt đầu...
Nếu đã không có ai hỏi thì thôi tôi lại giấu sâu trong lòng chẳng ai chạm được đâu có thể sẽ phải mất một vài đêm thâu để tôi quên đi được chúng nhưng thôi cũng được không sao mà.
Vẫn vui... !!!

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...