Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

 Khi người ta ở tận cùng của cô đơn, người ta không còn tha thiết tìm kiếm tình yêu nữa, để trơ đi và chấp nhận cô đơn như một phần cơ thể của mình.

Tận cùng của cô đơn
Tôi đã già
Ngay cả chút chân thành người còn chẳng có, đừng nói chi đến việc yêu một ai đó thật lòng. Suy cho cùng, mọi thứ chỉ là nguỵ biện và dối trá mà thôi..!
Ngay cả chút chân thành người còn chẳng có, đừng nói chi đến việc yêu một ai đó thật lòng. Suy cho cùng, mọi thứ chỉ là nguỵ biện và dối trá mà thôi..!
”- Sao em từ bỏ?
- Em thấy sự cố gắng của mình là không cần thiết nữa nên em bỏ. Mà em nói cho nghe điều này nhé, “chân thành” hay “chân tình” nó vẫn có chân đấy, nó không ở yên một chỗ chờ ai đâu. Vì thế, trong bất cứ mối quan hệ nào, khi thấy mình không được trân trọng, em đi. Với bạn bè, em cũng vậy.”
”- Sao em từ bỏ?- Em thấy sự cố gắng của mình là không cần thiết nữa nên em bỏ. Mà em nói cho nghe điều này nhé, “chân thành” hay “chân tình” nó vẫn có chân đấy, nó không ở yên một chỗ chờ ai đâu. Vì thế, trong bất cứ mối quan hệ nào, khi thấy mình không được trân trọng, em đi. Với bạn bè, em cũng vậy.”● {nhatkycuaca tumblr}
● Facebook: Tu Es Mon Lilas
Một số người thật sự bận rộn, một só người giả vờ như vậy. Một số người luôn rảnh với bạn, và một số người luôn có lí do cho sự vắng mặt của họ trước bạn.

Bé gái 12 tuổi viết về nỗi đau mất cha mẹ khiến hàng triệu người bật khóc..

“Sách giáo khoa của tôi nói rằng có một nơi gọi là “Sun Moon Lake” (Đài Loan), nó được hình thành từ những giọt nước mắt mà tôi dành cho mẹ”.
Mạng xã hội Sina Weibo của Trung Quốc đang “sôi sục” với bài văn của một cô bé học sinh lớp 4. Câu chuyện buồn và đau lòng của bé gái đã khuấy động lòng cảm thương của hàng triệu người trên mạng ảo.

Tác giả bài văn lấy nước mắt hàng triệu người là một cô bé mồ côi 12 tuổi.
Trong bài văn, cô bé kể mẹ cô đã bị ốm một thời gian. Một ngày, mẹ cô bé bị đau tim và được đưa tới bệnh viện quận. Nhưng bệnh viện không thể cứu cuộc sống của người mẹ. Mẹ cô bé khăng khăng đòi về nhà và bà đã qua đời vào ngày hôm sau.
“Nước mắtCha tôi qua đời cách đây bốn năm.
Cha rất yêu tôi khi ông còn sống. Mẹ luôn nấu những món ăn mà tôi thích. Mẹ phải nhớ cha nhiều lắm.
Đến một ngày, mẹ bị ốm. Chúng tôi đã đến các huyện xung quanh, đến cả Tây Xương để gặp bác sĩ khám cho mẹ. Nhưng tiền thì hết mà bệnh tình của mẹ không được cải thiện.
Đến một ngày, mẹ mệt đến mức không thể ngồi dậy. Tôi đã khóc trước mặt mẹ và nói: “Mẹ ơi! Mẹ sẽ sớm khỏe lại thôi. Con sẽ chăm sóc mẹ và nấu cơm cho mẹ. Sau khi mẹ ăn cơn con nấu, mẹ đi ngủ, chắc chắn mẹ sẽ khỏe hơn.”
Nhưng ngày hôm sau, mẹ vẫn không thể đứng dậy, mẹ trông rất mệt mỏi. Tôi phải sang gọi chú tôi, vừa đi công tác về, sang giúp. Hai chú cháu cùng đưa mẹ lên bệnh viện huyện.
Đến ngày thứ ba, tôi đến bệnh viện thăm mẹ nhưng mẹ vẫn không tỉnh táo hơn. Tôi nhẹ nhàng rửa tay cho mẹ, đúng lúc đó mẹ tỉnh dậy.
Mẹ nắm tay tôi, nói với tôi: “Con yêu! Mẹ muốn về nhà!”
Tôi hỏi: “Tại sao hả mẹ?”
“Ở đây không thoải mái. Mẹ thấy thoải mái hơn khi về nhà.”
Thế là, tôi đưa mẹ về nhà. Hai mẹ con tôi ngồi với nhau một lúc. Sau đó, tôi đi nấu cơm cho mẹ. Nhưng đến lúc gọi mẹ xuống ăn cơm, tôi mới phát hiện mẹ đã qua đời.
Sách giáo khoa của tôi nói rằng có một nơi gọi là “Sun Moon Lake” (Đài Loan), nó được hình thành từ những giọt nước mắt mà tôi dành cho mẹ.
Liu Yi 20/6/2015".
Liu Yi - Tác giả của bài văn này tên thật là Mukuyiwumu. Cô bé hiện đang là học sinh lớp 4, sống tại một ngôi làng nghèo ở quận Meigu, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Mukuyiwumu mồ côi cả cha lẫn mẹ sau khi mẹ em qua đời năm 2014 sau một cơn đau tim còn cha em trước đó cũng mất vì bệnh tật vào năm 2010. Mukuyiwumu là con thứ 3 trong một gia đình có 5 anh chị em.
Những đứa trẻ sống trong cảnh đói nghèo từ khi cha mẹ qua đời, nhưng sau đó tình hình có chút cải thiện khi hai em trai một bé 5 tuổi và một bé 10 tuổi của Mukuyiwumu được một công ty địa phương hỗ trợ đi học nội trú miễn phí tại một trường tiểu học ở Tây Xương. Còn người chị gái 16 tuổi và một anh trai 15 tuổi đang làm việc trong nhà máy tại các khu vực phát triển hơn.
Sau giờ học, Mukuyiwumu thường đi cắt cỏ dại để nuôi lợn và về nhà tự nấu cơm. Ông bà nội của Mukuyiwumu vẫn còn nhưng họ đã già và còn phải chăm sóc cho những đứa cháu khác cũng mồ côi – là anh chị em họ của Mukuyiwumu.
Có người hỏi rằng em có thấy sợ không, Mukuyiwumu trả lời mạnh mẽ: “Em không sợ!”Nhiều người gọi bài văn của Mukuyiwumu là “bài văn buồn nhất của một học sinh tiểu học”. Bài văn nhanh chóng trở thành một chủ đề nóng trên Sina Weibo, được đọc bởi hơn năm triệu người tính đến chiều thứ Ba. Nhiều cư dân mạng chia sẻ câu chuyện và không kìm được nước mắt. Nhiều người tự hỏi: “Điều gì sẽ xảy ra với đứa trẻ mồ côi này nếu bây giờ cô bé được gửi đến một trại trẻ mồ côi?".
Sau khi bài văn cảm động này lan truyền trên mạng, đã có nhiều tấm lòng nhân ái tìm đến em. Hội Sina ở Tứ Xuyên đã quyên góp được khoảng 1,5 tỷ đồng trong khi các hội nhóm khác trên mạng xã hội cũng trao cho cô bé khoảng 3,2 tỷ đồng.
Cô giáo của Mukuyiwumu cho biết cô bé rất thích vẽ tranh và viết văn. Mukuyiwumu cũng là một học sinh “cứng” và luôn đứng trên trung bình trong lớp.

Duy Minh (Theo Chinadaily)
"tôi với người, chỉ là sinh vật yếu đuối, chỉ là những người lựa chọn nhau mà không có lựa chọn sống cùng nhau. để cuối cùng những mảnh vỡ tôi giữ, những vết nứt cho người và kí ức đẹp đẽ luôn dội lại vào ngày mưa. người giờ đã bình yên chưa, khi tôi đã rời xa tất cả"

[Và để cơn mưa nằm yên - Zelda]
 —

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Cô ấy thích nhạc Trung, còn tôi thì rất ghét. Với tôi, việc nghe một ca khúc mà chẳng hiểu những câu từ đang văng vẳng bên tai thực sự nằm ngoài tầm hiểu biết. Nhưng cô ấy chẳng nghĩ nhiều như vậy. Chỉ cần một bài hát nào đó với giai điệu bắt tai, hoặc ca sĩ thể hiện có chút ít ưa nhìn, cô ấy sẽ chẳng ngại ngần mà nằng nặc bắt tôi nghe. Rồi nhận xét. “ Hay – Rất hay – Huyền Thoại.” Đó là 3 lựa chọn cô ấy cho tôi.
Ngay cả cách chúng tôi nghe nhạc cũng đã chẳng hề giống nhau. Tôi chẳng khi nào thích một ca khúc ngay từ lần đầu nghe. Nhiều khi phải đến lần thứ 3, thậm chí 4, khi mà những xúc cảm trong lòng bất chợt hướng về một nơi xa xăm nào đó, những ca từ vô tình nghe thấy sẽ đánh thức hết những sâu kín đã ngủ trong lòng. Rồi chợt cảm thấy yêu thích. Và như thế, tôi có thể nghe một ca khúc đó suốt cả tháng trời, repeat đi repeat lại mà không hề thấy chán. Giống như cách yêu của tôi vậy.
Và cô ấy thì hoàn toàn ngược lại.
Tất nhiên, sự khác biệt đó chẳng thể làm cho tình cảm của chúng tôi xa cách. Tôi tôn trọng tính cách của cô ấy, và sự nhí nhảnh đó cũng có những nét dễ thuơng. Tôi chẳng muốn hiểu cô ấy, vốn dĩ hoàn toàn không cần thiết. Vì bản thân luôn tâm niệm :” Khi mà hiểu rõ một ai đó, ta sẽ không thể yêu người đó được nữa.”
Thế mà cuối cùng chúng tôi cũng có thể trở nên đồng điệu. Một bài hát không tên, đến cả ca sĩ chúng tôi cũng chẳng biết. Như một sự tình cờ của số phận, hai đứa vô tình nghe được nó trong một file nhạc vô danh. Giọng nữ vang lên với đầy những tha thiết, buông lên đôi tai một nỗi buồn chẳng thể nào kể xiết. Chẳng cần đến ca từ, chẳng cần đến ý nghĩa. Cô ấy thử đi tìm kiếm tên bài hát, với vốn tiếng Trung bập bẹ của mình. Còn tôi thì mặc kệ. Biết đâu những ca từ ấy chẳng đủ hay, biết đâu nó chẳng đủ tương xứng với những xúc cảm vô hình mà tôi đang có. Nhiều khi có những thứ không nhất thiết phải hiểu hết.
Tôi đắm mình trong giọng hát ấy suốt một thời gian dài, từ lúc nắng mùa hè vẫn còn đương gay gắt, cho đến khi những cơn mưa thu thì thầm vang trên gác mái. Đến cả sau khi hai chúng tôi chia tay. Suốt một thời gian dài.
Cô ấy ra đi, để lại trong lòng tôi vô vàn câu hỏi. Nhưng tôi lại chẳng khi nào muốn trả lời. Tôi luôn mong, những thắc mắc ấy sẽ giữ cô ấy lại trong lòng tôi, sẽ giúp tôi đốt cháy ngọn lửa tình giữa đôi lứa đang dần nguội ngắt. Tôi cố chấp chạy theo cô ấy, nhưng lại quên mất một điều :”Con người ta, vốn dĩ ai cũng có quyền chọn lựa.”
Phải rồi, và tình cảm, không thể quên, nhưng không thể nhớ mãi.
Thời gian trôi đi, vô tình như vốn dĩ nó luôn như thế. Tôi và cô ấy, gần như đã không còn liên lạc. Cuộc sống chọn cách gạt chúng tôi ra khỏi nhau, để cả hai bắt đầu một cuộc sống mới. Rất tốt, và chẳng còn lưu luyến. Chúng tôi đã chẳng còn gì nữa, hay ít nhất là tôi nghĩ vậy.
Thu. Đã mấy hôm, trời cứ mưa mãi chẳng ngừng. Nền trời một màu trắng đục,còn cây cỏ trong vườn thì cả ngày ướt lá. Đêm buông tĩnh mịch lên đôi mắt tôi mà chẳng thể ru nổi giấc ngủ khi những hạt mưa ngoài hiên nhà cứ buông rơi từng giọt. Tí tách, từng nhịp không ngưng.
Tôi mở máy, lên youtube để tìm kiếm một bài hát êm dịu để đưa mình vào giấc ngủ. Nhạc cứ chuyển , rồi vô tình bài hát cũ bất chợt vang lên. Tôi trầm mặc trong đêm, lắng nghe những thanh âm đã từng rất quen cùng với lời dịch chạy dài bên dưới. Âu sầu.
“ Nếu như gặp lại không thể đỏ hồng đôi mắt, liệu có thể ửng hồng đôi má không ?
Như năm tháng ấy đã vội vã khắc ghi “Mãi mãi bên nhau” – Những lời đẹp đẽ nhưng lại hoang đường đến thế.
Nếu như quá khứ còn đáng để quyến luyến
Vậy đừng vội xóa bỏ những day dứt ngày xưa
Ai nỡ lòng để ta không nợ nần cũng chẳng vương vấn gì ?
Là tự ta muốn nợ nần nhau
Nếu không sau này, biết lấy gì để hoài niệm.”
Tôi tựa vào thành ghế mỉm cười rồi copy link bài hát gửi cho cô ấy. Rồi đi ngủ, một giấc thật ngon. Vì điều gì ? Có lẽ vì những khúc mắc đã không còn làm tôi cảm thấy luyến lưu nữa.
Cô ấy đọc, nhưng không trả lời.
by Lucas.
Dây tình đã đứt, tơ lòng còn vương.......

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...