Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

"Quen một người" và "Quên một người" chỉ khác nhau một dấu mũ thôi mà,

Dễ nhỉ?

Nhưng trải nghiệm được cả hai thì không dễ chút nào.
Thật ra con người cô đơn không phải từ khi sinh ra,

Mà là từ lúc bắt đầu... yêu một người!
“Cuộc đời không có khái niệm quên đi một ai đó.
Chỉ có khái niệm nhìn thấy ai đó nhưng không còn đau lòng.”

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Tôi vẫn tin nếu là của nhau sẽ có lúc quay về
Dù chia tay hay dù xa cách nhau đến mấy, khi găp lại, cảm giác yêu thương vẫn sẽ quay về
Và khi đó, k cần biết ai khôn – ai dại, ai đúng – ai sai, ai phũ phàng – ai vô tình…người ta vẫn k thể rời ánh mắt kh
ỏi nhau
Hãy vẫn yêu nếu như ta còn yêu
Hạnh phúc sẽ đến với những người biết hy sinh, biết kiên trì và biết chờ đợi…
Tôi vẫn sẽ mãi tin…
Sau tình yêu là chia tay.
Và sau chia tay là thời gian để con người ta nhìn nhận lại những tình cảm của mình, là cơ hội để 2 người biết mình thực sự yêu ai...
Sau khi chia tay, chúng ta sẽ phải trải qua một giai đoạn gọi là “nhìn lại những gì đã qua.” Trong giai đoạn ấy, chúng ta thường nhận ra người mình từng yêu sao giờ bỗng dưng xa lạ quá. Họ không còn là họ của những ngày yêu. Ta bỗng dưng giật mình sợ hãi, vì rằng ngày xưa làm sao ta có thể yêu một con người như vậy. Ta cũng có thể mừng rỡ, vì giờ đây đã thoát ra được khỏi mối quan hệ này. Nhưng dù sao chăng nữa thì chuyện cũng qua rồi, trách có làm được gì đâu, thôi bỏ đi, biết đâu rằng người ta cũng trách mình đổi thay…

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

"Vì em đến với thế giới này đã là một điều đặc biệt"

Quan trọng nhất là em phải thật mạnh mẽ, hạnh phúc vào đấy!

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, vì anh không phải là chàng bạch mã hoàng tử trong giấc mơ của cô.
Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những gì đang có ở đây để theo cô. Nhưng cô không vì vậy mà thay đổi cái nhìn đối với anh, hơn nữa còn tỏ vẻ không hài lòng mỗi khi anh xuất hiện. Cô có bạn trai, trong một lần anh đến tìm cô, cô nói : "Anh đừng đến đây nữa, em có bạn trai rồi !".
Cô nhìn thấy trong mắt anh sự thất vọng, cô muốn anh đừng hy vọng nữa, anh trầm ngâm một hồi rồi hỏi : "Em yêu anh ấy ?". Cô không trả lời, nhưng có thể nhìn thấy niềm hạnh phúc từ trong mắt cô. Trước khi quay lưng ra đi, anh nói : "Có thể cho anh ôm em một lần được không ?". Cô kiên quyết lắc đầu. Từ đó anh thực sự không đến tìm cô nữa, cô cũng dần dần quên anh đi.
Bỗng nhiên một ngày anh đến gặp cô : "Đi uống cafe được không, ngày mai anh phải đi Mỹ rồi !". Cô đồng ý vì nghĩ rằng anh sắp phải đi xa, chỉ là uống cafe thôi mà. Một ly cafe uống mãi không xong, chuông điện thoại của cô reo, là điện thoại của bạn trai cô, cô cười cười xin lỗi : "Em phải đi rồi !". Anh cũng cười : "Vậy để tôi tiễn em". Cô vừa mới bước đi anh đã kéo cô đứng lại, nói dứt khoát : "Có thể cho anh ôm em một lần được không ?".
Cô muốn cự tuyệt, nhưng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Anh đi tới trước mặt, nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô ngửi thấy hơi thở của anh, lập tức dây thần kinh toàn thân cô căng ra. Anh bắt đầu vuốt nhẹ lưng cô, từ gáy chầm chậm men theo cột sống, không nặng không nhẹ, một ngón tay di xuống dưới. Lửa giận trong lòng cô bốc lên, cô nghĩ : "Chỉ cần anh ta nhích thêm một phân nữa thôi thì mình sẽ dùng chân đá anh ta" . Nhưng anh đến đó thì ngừng lại, nhẹ nhàng buông cô ra, nói khẽ : "Anh yên tâm rồi !".
Cô sững sờ một hồi và lập tức hiểu ra điều anh muốn nói, cổ họng ngẹn lại, trước mắt cô là một màn sương khói. Năm thứ 3 đại học, trong một chuyến đi chơi cô bị tai nạn giao thông, xương cột sống bị gãy, vẫn âm ỉ đau cho đến tận bây giờ. Cô vẫn luôn nghĩ rằng anh không hề hay biết chuyện đó.
Ngày thứ hai, anh bay đi Mỹ. Cô đứng trên sân thượng nhìn chiếc máy bay bay qua, trước mắt là cái gì đó mơ hồ...

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...