Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

“Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy. Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi… Một khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại…” – Nắng gắt | Cố Mạn

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Hạnh phúc là khi ta có ai đó......để trao nụ hoa ươm mầm cho XUÂN viên hỷ....
Hạnh phúc là khi ta có ai đó.....để nắm tay và bước đi trong nắng HẠ bỏng chân..
Hạnh phúc là khi ta có ai đó.....để đếm lá vàng thay mùa cho mùa THU hội ngộ..
Hạnh phúc là khi ta có ai đó...để cùng nhấm nháp ly kem trong tuyết lạnh mùa ĐÔNG...
Và hạnh phúc là khi ta có ai đó.....để trao "Quà tặng yêu thương" mà không cần phải thể hiện bằng lời......♥♥♥♥

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Hãy yêu như chưa từng tổn thương


Đừng làm tổn thương người đến sau bằng nỗi đau của người tình trước… Đừng làm tổn thương chính mình để đánh đổi hai chữ mãi mãi của tình yêu…

Tình yêu…

Có những nỗi đau dài như mùa đông của những kẻ cô đơn. Có những nỗi nhớ đậm và sâu như ly cà phê đắng không đường của một buổi chiều muộn. 

Có những nỗi buồn lê thê như cơn mưa rả rích cuối tháng Mười gió trôi.

Có những người may mắn tìm được một nửa cuộc đời chỉ trong ánh mắt đầu tiên. Có những người cái cầm tay giữa phố đông vẫn chưa một lần biết đến…

Có những người mòn mỏi đi tìm kẻ còn lại…

Có những người… sợ yêu nên chưa dám gật đầu…

Ta vẫn có thói quen đem nỗi buồn của quá khứ để đong đếm cho hạnh phúc của tương lai, mà vội quên mất rằng an yên của hôm nay cũng bao lần phải đánh đổi. 

Ta vẫn thường đem nước mắt của ngày hôm qua để tô màu cho những niềm vui của thì hiện tại, mà vô tình không nhớ rằng chẳng có gì là mãi mãi, kể cả nỗi đau.

Một lần chia tay, vạn lần sau em vẫn sợ mình sẽ đau như ngày đó.

Đến bao giờ em mới muốn quên đi ngày trước, để sống cho chính mình bây giờ, hả em?

Ta vẫn biết, mỗi lần yêu là một lần đau, mỗi lần xa nhau là một lần con tim bật khóc. Nhưng nếu tình yêu chỉ có nụ cười và hạnh phúc, sẽ lấy đâu ra cái giá để người ta trân trọng từng giây, từng phút được gần nhau đây em? 

Em vẫn ngại ngần chọn những yêu thương ngoài kia vì sợ mình lại thêm một lần nhầm lẫn. Mắt em vẫn khép, tim em vẫn đóng. Môi em vẫn buồn và lòng em vẫn hoang mang…

Những nỗi sợ vô hình cứ lấn át tâm trí em đi tìm lấy một tình yêu. Bàn tay cô đơn vẫn chối từ một bàn tay dù là trong rét lạnh. Em nhìn xung quanh bằng ánh mắt nghi ngờ của một kẻ đánh mất niềm tin. Và yêu trong mơ hồ của một kẻ không còn biết đánh vần hai từ “hạnh phúc”.

Cái bóng của ngày xưa cũ vẫn là nỗi ám ảnh khó dứt mỗi lần em được tình yêu gọi tên. Nỗi đau ngày xưa, nỗi buồn ngày xưa, nỗi nhớ ngày xưa… em đừng tự mình quẩn quanh trong một vòng tròn không có lối thoát. 

Em!

Em không có lỗi, và tình yêu cũng không hề có lỗi. 

Đừng đánh mất hiện tại bằng những thứ đã qua…

Đừng làm tổn thương người đến sau bằng nỗi đau của người tình trước….

Đừng làm tổn thương chính mình để đánh đổi hai chữ mãi mãi của tình yêu…

Hãy cứ mơ như lần đầu, nhung nhớ như lần đầu… 

Hôn như lần đầu và hãy yêu như chưa từng bị tổn thương…

Bởi nỗi đau có chăng, cũng chính là phép hoán dụ cho những hạnh phúc phía sau đang đong đầy…

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Trên xe bus, A thấy có tên móc ví của một người phụ nữ. A nhanh trí kêu lên: "Mẹ ơi, ví của mẹ bị rơi, chú kia nhặt giúp mẹ kìa." Tên móc ví xấu hổ, cười cười rồi trả lại ví cho người phụ nữ. Lúc xuống xe, người phụ nữ kia một mực kéo A xuống. A giãy giụa nói: "Cô này không phải mẹ cháu!" Các hành khách khác cười xoà: "Nhóc con này lại nghịch ngợm rồi." Kết quả A bị bán tới mỏ đào than.

- Sắp tốt nghiệp đại học, thích nhau 4 năm, chưa từng cho nhau một câu hứa hẹn. Trên chuyến tàu trở về nhà, anh phải qua 32 ga, còn cô là 21 ga, cô buồn bã nói: "Bao giờ tới ga thì kêu em dậy nhé!", nói xong liền ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, cô đã được gọi dậy, tàu đã quá mấy ga, cô quay đầu lại, anh cười dịu dàng: "Theo anh về nhé!" Cô bật cười mà nước mắt rơi. Sau khi đi vào sâu trong xóm núi nhỏ nơi anh sinh ra và lớn lên, cô bị bán cho một ông già ế hơn 50 tuổi.
:)))))

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Rồi 1 ngày nào đó bạn sẽ ngừng nhớ người đó. Đó hẳn là 1 ngày đặc biệt. Ngày đó bạn cảm thấy mọi thứ trống rỗng, với bạn chẳng có gì là quan trọng nữa, hay đúng hơn bạn chẳng còn tin, còn quan tâm đến ai xung quanh nữa.
Ngày mà bạn nhận ra mình đánh mất quá nhiều thứ của bản thân cho những điều không thuộc về bạn. Ngày bạn nhận ra mình nên tin vào bản thân nhiều hơn là tin vào người khác.
Và đó cũng là ngày bạn sống với 1 con người mới!

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Chúng ta vẫn ở đây, vẫn bên cạnh nhau, sống cùng 1 thành phố ,ngày ngày chạm mặt nhau. 
Chúng ta gần nhau như thế nhưng tình yêu đã bỏ ta đi. Vậy nên anh mới nhìn em bằng ánh mắt vô hồn như vậy. :) 
“Em cho rằng, em vẫn còn yêu anh. Thế nhưng bỗng một ngày phát hiện, hóa ra trong tim em chỉ là hồi ức về anh, mà điều em không thể quên được chính là tình cảm của em dành cho anh, chứ không phải là anh.”

[Nguồn: weibo - Dịch: Hòa Hỏa]

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...