Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Những mùa hoa bay đi - Lynh Miêu

Tôi đã từng nghĩ rằng: Những mùa hoa rồi sẽ trở lại. Như một ngày nắng nồng nàn tôi đứng lặng người nhìn tán phượng đầu tiên trở lại cùng mùa thi... Hay một ngày thu, tôi cay mắt, khi một lần nữa - sau rất nhiều tháng ngày, tôi ngửi thấy hương hoa sữa thoảng bay trên một góc đường Hà Nội.
"Những mùa hoa rồi sẽ trở lại, cũng giống như sự tuần hoàn vô biên của đất trời..." - Tôi đã từng nghĩ thế.
Những rồi, tôi lớn lên, và thời gian làm tôi nhận ra rằng: Dù trên cùng một tán cây, những bông hoa be bé mà tôi chờ đợi đã nhú lên, làm rộn cả một góc lòng người, thì tôi cũng mãi mãi không thể tìm lại một bông hoa giống hệt mà tôi và bạn thân đã hái năm xưa. Bởi mùa hoa của tháng ngày ấy đã bay đi, bay đi rồi... Mãi mãi...
Tôi không biết bạn đã trải qua cảm giác ấy chưa - cảm giác hụt hẫng và đầy tiếc nuối khi nhận ra rằng dù mình có cố gắng bao nhiêu, có yêu thương và tha thiết thế nào, cũng không thể níu giữ một mùa hoa ở lại.
Bạn sẽ vẫn phải lớn lên hay già đi.
Bạn sẽ vẫn phải làm những điều mình không muốn.
Bạn sẽ vẫn rời xa hay từ bỏ một diều gì đó.
Bạn sẽ vẫn phải dấn thân, dù bạn chưa sẵn sàng...
Chỉ đơn giản vì một mùa hoa đã (lại) bay đi, và thời điểm mọi thứ xảy ra phải đến...
(Cũng giống như tôi đã đầy hoang mang và hụt hẫng, khi nhận ra rằng mình chưa đủ sẵn sàng để trưởng thành, vậy mà một mùa phượng vĩ đã lại bay đi)
...
[Lynh Miêu]

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn! .

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Hai đứa tôi đều có bạn gái. Mỗi lần đi chơi chung, cả hai đều chở bạn gái đi với nhau.
Bạn gái nó ôm nó thật chặt. Đầu nàng tựa vào lưng nó. Tôi nhìn cả hai thật hạnh phúc. Còn em, chỉ hai tay vịn hờ ngang hông tôi.Tôi thóang buồn vì không biết em có yêu tôi nhiều không?
Một thời gian sau, tôi mời nó đến dự đám cưới.
Thấy nó đi một mình., tôi hỏi: “ Nàng đâu rồi ?”
Nó buồn rười rượi trả lời: “Nàng bỏ tao rồi!”...
Giờ tôi mới biết, em ôm tôi bằng trái tim chứ không phải bằng đôi tay...

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015


Ngày cá tháng tư,
Tôi chẳng có hứng thú gì việc lừa ai cả !
Nhưng tôi lại mong ai đó có thể lừa tôi bằng một câu nhớ,một câu yêu...hay một câu trò chuyện bấy lâu mà tôi vẫn chờ từ một người...
Một người đã từng rất quen thuộc trở nên xa lạ với tôi !

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

Có đôi lúc, nhiều thứ thật dễ dàng nằm trong tầm tay nhưng chưa bao giờ hứa hẹn rằng nó sẽ mãi mãi thuộc về bạn.

Có thể hôm nay bạn vì người nào đó mà nở nụ cười nhưng ngày mai chính họ sẽ khiến bạn phải khóc.

Quote from blogradio.vn BlogViet Vietnamnet
Minh họa: Hương Giang

“Duyên do trời định, phận do người tạo. Có thể gặp được người nào là do duyên may, nhưng để sống bên cạnh ai đó chính là sự lựa chọn.”

[Nguồn: weibo | Dịch: Thiên Lam]
“Trong tình yêu, có vai chính thì cũng có vai phụ. Vai chính luôn là người chịu mệt mỏi và vai phụ luôn là người bị tổn thương.”

[Nguồn: weibo | Dịch: Thiên Lam]

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...