Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015


Một người có yêu bạn hay không, thực chất cũng chẳng quan trọng. Kết hôn không phải bằng với việc sẽ hạnh phúc, độc thân cũng không phải là bất hạnh. Bởi vì chúng ta đến với thế giới này một mình, khi rời bỏ thế giới này cũng không thể đem theo bất kỳ ai. Một mình sống qua ngày, chỉ cần trong tim cảm thấy vui vẻ, đó chính là hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy mà thôi!
Người ta dễ buồn vì những điều đã cũ, cũng bởi họ tiếc chính mình của những ngày xưa. Cuộc đời vốn có những cái giật mình chỉ để ta lớn lên. Và cũng để nhận ra ta đã từng là một kẻ nhẫn tâm nhưng đầy cô độc...

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

"Con người thường không biết mình mong chờ điều gì cho tới khi nó thực sự xảy ra. Tôi nghĩ điều ấy rất đúng. Trong cả tình yêu. Chúng ta sẽ không biết ai là người mà ta mong đợi cho đến khi người ấy đi mất.
Có những thứ chỉ đến một lần trong đời.
Vì vậy những cuộc hội ngộ mới trở nên quý giá. Vì vậy mà con người phải trân trọng mỗi thời khắc họ trải qua để không phải hối hận vì bất cứ điều gì." 

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu..

Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.
Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.
Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu – yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.
Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.
Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: “Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.
Bút pháp của Trịnh Công Sơn
“Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi phát hiện thấy mình mất đi khả năng diễn đạt và tâm tình. Trong đám đông, sắc mặt tôi luôn lạnh lùng, xa cách. Đối diện với người lạ, không có gì để nói. Đụng phải điều ấm ức, bỏ luôn. Gặp phải việc biệt ly, không níu kéo. Chưa từng kể lể. Cũng chưa hề giải thích.”
“Làm người đừng quá nhạy cảm, suy nghĩ nhiều cũng chỉ làm bản thân tổn thương mà thôi. Người nói vô tâm, người nghe để bụng, một câu nói vô tình cũng làm bản thân nghĩ ngợi quá nhiều thì làm sao mà không phiền chứ. Có rất nhiều chuyện người nói đã sớm quên đi nhưng người nghe thì cứ nhớ hoài.”

[ Nguồn: weibo - Dịch: Thiên Lam]

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Trưa, ngồi đọc truyện ngắn 100 chữ.

Trưa, ngồi đọc truyện ngắn 100 chữ.
“Lúc còn nhỏ mỗi lần thấy mẹ đi chợ về là cô lại lao ra lục giỏ để tìm cái bánh hay gói bỏng ngô. Và mẹ chẳng bao giờ làm cho cô thất vọng cả.
Lớn lên, cô lập gia đình và có hai đưa con. Mẹ cô bây giờ đã già đi, suốt ngày bà quanh quẩn bên lũ trẻ. Mỗi lúc đi chợ về cô cũng hay mua quà cho con, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ. Cô không hiểu rằng những lúc ấy mẹ cô cũng thấy buồn và tủi thân.
Ngày mẹ ốm nặng phải đưa vào bệnh viện, cô mua nào là cam, nào là bánh nhưng mẹ chẳng thể nào ăn được nữa cho đến ngày mẹ ra đi mãi mãi. ”
Lại nhớ một truyện dân mạng hay share nhau, về ông bố già ốm yếu hỏi người con “Con gì đậu cửa sổ kia” đến 30 lần, cậu con trai trả lời lần thứ 30 kèm theo nỗi bực dọc khó chịu. Ông bố mới kể về việc ngày xưa, lúc cu con mới vài tuổi đã từng hỏi hàng chục lần tương tự, ông bố trả lời với niềm phấn khích sung sướng.
Chả nói đâu xa, nhớ ngày xưa tuy học mình học thiết kế nhưng dính đến máy tính, thành ra hay được nhờ cài win dạo với diệt virus, thỉnh thoảng tư vấn mua máy, hướng dẫn phần mềm bla bla bla. Tính cũng hay giúp người nên nhiệt tình. Ấy thế mà cứ bố nhờ gì về máy móc là kiểu gì cũng vừa giúp vừa mặt xưng xỉa. Để đến khi bị mẹ mắng cho, mới nhận ra là sao mình giúp người ngoài nhiệt tình mà mình cứ khó khăn với bố thế, kiểu suy nghĩ trẻ trâu hồi đó là thấy việc giúp bố cài phần mềm hay diệt virus là việc gì đó rất lằng nhằng, trách nghiệm chẳng khác gì việc dọn phòng lau nhà :(.
Giờ ngộ ra rồi, sửa nhiều rồi, gia đình là cần vun đắp từ những điều nhỏ nhỏ như vậy.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...