Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

BỈ NGẠN HOA

BỈ NGẠN HOA
Hoa Bỉ Ngạn ta gặp nơi Bỉ Ngạn
Hồng sắc đương khoe lục sắc tan
Hoàng Tuyền dẫn lối quên tình kiếp 
Bỉ Ngạn lưu tâm quá khứ tàn.... 
.

Ta từng rất yêu một người mặc dù ta khôg còn nhớ rõ hắn là ai.
Không nụ cười , không giọng nói, không hình dáng 
Nhưng ta biết rỡ ta đã từng rất yêu hắn, không ,có lẽ, vẫn mãi yêu hắn. Yêu đến tê tâm liệt phế. 
Yêu đến quên cả bản thân là ai.
Ngày ta cầm trên tay thủ cấp của chính cha ruột mình, cả người đầy máu đứng trước hắn, 
Ta nhận được từ hắn nụ cười đẹp nhất.
Hắn cũng từng hứa với ta, sẽ cùng ta du sơn hạ thủy.
Bình bình đạm đạm sống qua kiếp người...
Không cầu thiên trường địa cửu , chỉ nguyện một đời kết uyên ương.
Cuối cùng, ngày giỗ của ta, cũng chính là ngày hắn cùng thê tử kết thành phu thê, tình ái mặn nồng, đầu gối tay ấp.
Ta bình thản nhìn hắn bái đường thành thân.
Bình thản canh giữ nơi cửa hỷ phòng. Để hắn cùng thê giao hoan khoái lạc
Khoảnh khắc khi mũi kiếm kia đâm sâu vào lồng ngực, ta cũng bình thản đón nhận lấy cái chết.
Đời này không có được ngươi, đành hẹn tam sinh chuyển kiếp.
Chỉ có điều đôi tay đã nhuộm thắm máu đào này.
Ta không chắc được toại ý chuyển sinh.
Chẳng may bị ném bỏ vạc dầu.
Ta và ngươi lại giống loài Bỉ Ngạn, có hoa không lá, có lá đoạn hoa.
Ta cầm trên tay chén Vong Tình Thủy, vẫn không nỡ uống cạn chén này, chẳng may ta quên luôn đi hồi ức, có phải hay chăng ta và ngươi sẽ đoạn duyên mãi mãi?
Ta biết rằng, ngươi chẳng nhớ đến ta...
Ta gửi lại kí ức vào đóa hoa huyết sắc, chờ người thác về hội chung...
.
Ta gửi lại người đóa Bỉ Ngạn đỏ tươi
Để nhờ hoa đưa đường dẫn lối
Nếu một mai thác về xuống dưới
Có hoa này bầu bạn với người thôi...
.
Đoạn Lưu Nhiên

Nếu mai này ta không yêu nhau nữa..

Một thời gian sau đó, khi mọi thứ đã trở về đúng nhịp, khi tim em đã thôi ngẩn ngơ khi lướt qua anh giữa dòng người vội vã… Em sẽ gọi điện và mời anh đi café như một người bạn tại một quán không quen.

Anh từng hỏi: Có bao giờ em không yêu anh nữa?
 
Em trả lời: Có chứ, cuộc đời này có gì không xảy ra!
 
Anh dằn dỗi và giận em toàn nghĩ những điều không may mắn và toàn nói những thứ chẳng tốt lành. Rằng đã tình yêu hai đứa mình mãi mãi không có giây phút ấy.
 
Có phải em quá thực tế không anh? Hay cuộc đời này quá nghiệt ngã.
 
Em không đủ lãng mạn để tin rằng tình đầu sẽ luôn là tình cuối và trái tim con người mãi không đổi thay. Trên đường đời có bao nhiêu ngã rẽ là bấy nhiêu lần ta phải lựa chọn. Và một mai biết đâu 2 ta chọn về 2 hướng rẽ không có nhau.
 
Em không đủ lãng mạn để tin rằng chỉ cần tình yêu đủ vượt qua tất cả. Có những khắc nghiệt trên đời không chỉ tồn tại trong phim ảnh. Bao ngang trái, bất công vẫn bám ríết lấy những đôi chân trần yếu ớt. Và chắc gì tình mình đủ lớn để đi qua tất cả?

Em không đủ lãng mạn để tin rằng cuộc sống toàn màu hồng, toàn những may mắn và tốt lành… Con người ta cần chuẩn bị để đối diện với cả những điều không mong muốn anh ạ.

neu-mai-nay-ta-khong-yeu-nhau-nua
Bởi vậy…
 
Nếu một mai anh không còn yêu em nữa, hãy dịu dàng nói với em điều đó… Em đủ tinh tế để nhận ra trong ánh mắt, trong nụ cười và vòng tay anh. Nhưng có lẽ, em cũng như mọi cô gái khác cần một lời nói để bắt đầu cũng như một lời nói để kết thúc. Đừng lẳng lặng ra đi anh nhé, em sẽ tự suy diễn những điều vu vơ.

Nếu một mai anh không còn yêu em nữa, hãy buông tay và bước đi thật lạnh lùng. Em không chắc mình đủ mạnh mẽ để không níu giữ đôi tay, không ôm riết lấy anh từ phía sau… Em như mọi cô gái khác cũng chống chếnh, chới với khi đã quá quen được đi bên một người. 

Nếu một mai anh không còn yêu em nữa, hãy bước ra khỏi cuộc đời em và làm ơn mang theo cả tình thương, quan tâm và lo lắng. Thứ em cần ở anh là tình yêu và chỉ vậy. Khi tất cả đã tan đi như bong bóng căng đầy, đừng nuôi em trong ảo giác của tình thương hại. Hãy để em được đứng lên bằng đôi chân của mình, không có anh bên cạnh. Những vết thương tự chảy máu rồi tự lành, thời gian kì diệu lắm anh ạ. Đó là thứ duy nhất em cần lúc ấy. Đi qua vết thương chảy máu rồi bưng mủ và hồi sinh, em sẽ thấy mình lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều.

Nếu một mai anh không còn yêu em nữa, đừng vội vã nhắn tin đòi kết bạn… Khi nào muốn, khi nào thấy thật sự đã vượt qua em sẽ là người làm việc đó anh ạ.
 
Nếu một mai anh không còn yêu em nữa và bên anh là một cô gái khác. Ta vô tình chạm mặt nhau trên phố mong anh đừng giới thiệu em như người yêu cũ mà hãy xem em như một người bạn lâu năm, đồng hương hay một cộng sự từng làm việc… Một mối quan hệ không quá thân thiết cũng không quá xa vời.
Nếu một mai ta không còn chung lối, những kỉ niệm hãy cất vào ngăn khóa, đừng đem ra để níu kéo, để hờn giận hay làm tổn thương nhau… trái tim ấy ta đã từng thử ghép vào tim mình. Vì không kít nên bật khỏi đời nhau… Không ai là người có lỗi, tại sao phải làm đau người khác, làm đau cả chính mình.
Nếu một mai ta không còn chung lối, ai đó có hỏi là tại sao. Đừng nói với họ ta không hợp bởi hợp hay không do chính anh và em cùng cố gắng. Em sẽ nói vì tình yêu không đủ lớn để níu kéo hai cái tôi khác biệt. Càng ở bên nhau, càng gắn bó càng thấy mình đánh mất bản thân , vì thế mà dừng lại, không vì ai khác, vì chính mình mà thôi.
Nếu một mai anh hết yêu em, mọi lí lẽ, mọi lời nói... tất cả đều trở nên vô nghĩa. Em sẽ không hỏi quá nhiều vì thế đừng nói quá nhiều anh nhé, thời gian sẽ thay ta làm nốt những điều còn lại.

… Và một thời gian sau đó, khi mọi thứ đã trở về đúng nhịp, khi tim em đã thôi nhói mỗi khi nghe bài hát anh từng hát, thôi nghẹn ngào khi bước qua quán quen, thôi ngẩn ngơ khi lướt qua anh giữa dòng người vội vã… Em sẽ gọi điện và mời anh đi café như một người bạn tại một quán không quen. Chắc chắn vậy, anh nhé!

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Đừng để thời gian trôi qua trong tiếc nuối...

Thời gian vốn dĩ chẳng chờ đợi ai, một khi đã đi qua rồi thì chẳng thể nào quay trở lại. Đôi khi, bạn biết rõ nhưng lại không tin vào điều đó.

Khi còn trẻ, ta thường nghĩ bản thân mình có rất nhiều thời gian. 

Rằng nếu lần này thất bại, chúng ta sẽ sửa lại vào lần kế tiếp. 

Rằng nếu lần này không gặp may, ta sẽ tiếp tục thử thêm vận may một lần nữa. 

Và, hết lần này đến lần khác, ta suy nghĩ như vậy. Dần dần, ta không thật sự biết quý trọng những khoảng thời gian quý giá mà ta sở hữu. Ta trở nên dễ dãi với chính bản thân mình, cho phép mình cuốn trôi đi theo thời gian và “Tôi sẽ làm lại mọi thứ nếu có thể”. Ta lầy lội, ngập ngụa trong vũng bùn khó khăn không lối thoát. Và rồi, ta bỏ lỡ nhiều cơ hội mà đáng lẽ đã phải thuộc về ta trước đó.

“Don’t miss what you don’t want to miss” - “Đừng bỏ lỡ những thứ mà bạn luôn trông chờ”. Tôi nhớ câu slogan này đã được tung ra vào những giây cuối cùng của một mẩu quảng cáo của nước ngoài. Ngắn gọn, súc tích nhưng lại neo đậu nhiều suy nghĩ trong đầu người xem. Thực tế, thời gian vốn dĩ chẳng chờ đợi ai, một khi đã đi qua rồi  thì chẳng thể nào quay trở lại. Đôi khi, bạn biết rõ nhưng lại không tin vào điều đó. Bạn không chấp nhận rằng thời gian là hữu hạn, là tuổi trẻ sẽ tàn lụi, là vẻ đẹp sẽ héo úa, là tình yêu sẽ chết đi khi những năm tháng vội vã đi qua…

Đừng để thời gian trôi qua trong tiếc nuối... 1
Những bước chân chập chững tập đi, những lần ngã xe đạp trầy trụa đầu gối, hay những lần nằm trong vòng tay mẹ và nghe thấy tiếng vỗ về “Rồi con sẽ làm được thôi”, liệu tất cả những khoảnh khắc ấy có thể quay trở lại được hay không? Nếu như là có, thì người ta đã không cảm thấy mắt cay xè khi bất chợt một ngày nhìn thấy những tấm ảnh xưa cũ nơi góc nhà…

Một ánh mắt, một nụ cười, một cái nắm tay, một nụ hôn vụng về lúc mới biết yêu liệu có thể được “tua” lại như cuốn phim trên màn ảnh mà thường xem được hay không? Bởi vì là không, nên người ta vẫn thường thấy bồi hồi mỗi khi nhớ lại mối tình đầu của mình…

Liệu những bữa cơm sum họp gia đình, những nụ cười trên môi thắt chặt, hay những bữa tiệc sinh nhật với nến, hoa, và âm nhạc có  thể “mặc định” xảy ra từng ngày, từng tháng, hay từng năm? Bởi vì nếu điều đó là có, thì những giọt nước mắt muộn màng khi nhìn vào di ảnh người thân quen đã không tồn tại…

Dòng đời vội vã, nhiều khi nghiệt ngã, đừng bỏ qua nhau nếu như không muốn rời xa.

Đừng để thời gian qua đi mà không lấy lại được gì. Đôi khi vấn đề không phải là quá khứ hay tương lai, mà là “có” hay “không”, là sẽ mãi có được hay là không bao giờ sở hữu.  Học cách quý trọng những thứ mình đang có và cố gắng nắm bắt những giá trị của thời gian, thì ít nhất, bạn sẽ không phải nuối tiếc bất kì điều gì. Vì trong cuộc sống, có những cơ hội không bao giờ đến lần thứ hai…

Thời gian hữu hạn, vô vàn nỗi lo, nhưng đừng vì thế mà bỏ ngỏ…

Là em tự nhốt mình vào cô đơn đấy thôi!

Hầu hết những người cô đơn thường tồn tại trong đầu quá nhiều mâu thuẫn. Nửa muốn tìm cách thoát ra, nửa muốn chỉ ở yên trong cái thế giới của mình.

Đừng hỏi tôi, tại sao em không thể thoát khỏi cái bóng của nỗi buồn, cũng đừng trách tôi không tìm cách kéo em ra khỏi hố sâu của đơn độc. Tôi muốn giúp em, tôi cũng muốn em có thể đứng dậy để không làm cho tâm hồn bị rách vá thêm nhiều vết, để em không ngày ngày chìm đắm trong những khúc mắc, u sầu. Thế nhưng tôi không thể, bởi vì chính em nhốt mình vào cô đơn, thì chỉ em mới có thể tìm ra chìa khóa mở cửa để tự giải thoát cho mình được thôi!
 
Những người trẻ đều rất dễ mắc căn bệnh cô đơn. Một phần vì cuộc sống đưa đẩy người ta vào đường cùng của sự tiêu cực. Một phần vì không thể đặt lòng tin vào bất cứ ai sau khi niềm tin đã đôi ba lần bị đổ vỡ. Khi ấy, cái thế giới xung quanh bắt đầu nhỏ bé dần, biến cô đơn thành một chiếc lồng sắt, và chấp nhận ở yên trong đó.
 
Tôi biết, em chính là muốn tỏ ra mạnh mẽ nên không muốn giao tâm hồn mình cho kẻ khác, không muốn cho bất cứ ai thấy mình là một cô gái như thế nào. Em chỉ biết âm thầm ôm lấy trái tim mình, để mặc nỗi cô đơn từ từ xâm chiếm. 
 
Em thỏa hiệp, em chịu thua, em chấp nhận một cách nhanh chóng. Là em sai rồi, em không nên đẩy mình về phía cô đơn!
 
Là em tự nhốt mình vào cô đơn đấy thôi! 1
Hầu hết những người cô đơn thường tồn tại trong đầu quá nhiều mâu thuẫn. Nửa muốn tìm cách thoát ra, nửa muốn chỉ ở yên trong cái thế giới của mình. Sự tự vệ nảy sinh từ nỗi sợ hãi sẽ bị tổn thương, mà tự giác co người lại thật chặt để khước từ những sự quan tâm chia sẻ của người khác.
 
Vốn dĩ chẳng ai có thể nhốt em chịu đựng đau thương, chỉ là em tự nguyện để bản thân chịu đau thương. Cũng như việc em đổ lỗi cho hoàn cảnh, đã đưa đẩy em trở thành một cô gái có thể giới nội tâm hoàn toàn khác so với vẻ ngoài. Chẳng ai có thể ép em trở nên cô đơn cả, ngoại trừ chính bản thân em, duy nhất trên thế giới này. Em cô đơn, tôi hiểu, nhưng là nỗi cô đơn em tự chuốc lấy, em có thể trách cứ ai đây?
 
Có trăm ngàn cách để không bị phụ thuộc quá nhiều vào thế giới nội tâm, nhưng em đã không làm gì hết. Em khổ sở trong cái lồng nhỏ của chính mình, nửa muốn vùng vẫy, nhưng nửa kia vẫn còn do dự. Lẽ nào, em lưu luyến cô đơn đến vậy hay sao?
 
Thật ra, cô đơn không hề đáng sợ, chỉ cần biết cách chế ngự nó, em vẫn có thể sống tốt, là một cô gái bình thường, và không bao giờ lặp lại suy nghĩ sẽ cách ly mình ra khỏi thế giới.
 
Là em tự nhốt mình vào cô đơn đấy thôi! 2
Đâu chỉ riêng em, trên thế giới này ai chẳng tồn tại một nỗi cô đơn. Nó sinh ra như một phần cơ thể, và nó tồn tại để nói chuyện với tâm hồn. Chính những nỗi cô đơn ấy giúp chúng ta nhìn thấy toàn bộ những mâu thuẫn bên trong con người mình, biết chọn một khoảng lặng để dừng chân, biết lưu giữ lại một chút bí mật, một chút kỷ niệm cho riêng mình.
 
Vậy đó, em có thể cô đơn, nhưng đừng tự nhốt mình vào cô đơn. Bởi nếu cứ tiếp tục như vậy, một ngày nào đó em sẽ không thể nào đứng dậy và rũ bỏ toàn bộ dây trói trên người mình. Người khác trói thì dễ tháo, tự mình trói thì vô phương. Chẳng lẽ em đối với bản thân mình hoàn toàn chọn cách tiêu cực để sinh tồn như thế này sao?
 
Dậy đi em, em đã ngủ đủ rồi! Đừng đem bản thân ra thí nghiệm sức chịu đựng cô đơn, em sai, em buộc phải thay đổi đi thôi!
 
Thay đổi để không hủy hoại bản thân bằng sự ăn mòn hữu ý của nỗi buồn, cho dù có cảm thấy cô quạnh cũng đừng nhốt mình vào một thế giới riêng. 
 
Em còn trẻ, trước mắt em còn vô vàn thứ mà em phải thực hiện, em có muốn bước ra ngoài thế giới này hay cứ mãi đắm chìm trong cô đơn?
 

Và cũng đủ lớn để mong bé lại...

Thế nên bạn hãy cứ đi đi, giữ cho mình niềm yêu đời thiết tha, bằng lòng với những điều đẹp đẽ, những dấu ấn nhiều khi bé nhỏ nhưng khó phai trong đời, và đừng bận tâm về những bắt đầu hay sau cuối.

Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh nhìn thì vẫn thanh thản veo trong.
 
Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thủơ ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh mê mải. Trời mây trắng dịu êm. Chuồn chuồn ớt thắm đỏ. Màu mực trong vở tím ngắt. Mèo vàng sưởi nắng lim dim. Trận mưa rào trên mái tôn xám. Da đen nhẻm chạy dưới trưa hè. Cả một thế giới rạng rỡ, tuyệt vời và trong vắt.
 
Để rồi khi lớn lên, cái thế giới ấy chỉ còn là một miền hoài niệm, mà dù người ta có gắng đi tìm, có ngắm nhìn qua một góc kính nào thì cũng không thể nào tái hiện lại được.
 
Không một sắc trắng nào vi vút như gió lùa qua khe cửa ngày đông,
 
Không một sắc tím nào bềnh bồng như bằng lăng ngang trời mùa hạ,
 
Không một sắc hồng nào khác lạ như nụ hoa mới biết yêu thủơ ban đầu …
 
Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy lúc bé đời sao đơn giản thế, mà lại tươi đẹp thế.
 
Sao khi lớn lên, người ta có thể ăn bất kì món đặc sản cầu kỳ nào, mà lại không thấy vui miệng bằng cây kem mút ăn vội trước cổng trường giờ tan học.
 
Người ta có thể mua sắm cho mình bất cứ thứ quần áo hợp mốt nào, mà lại không thấy háo hức bằng lúc khoác lên mình chiếc áo ba mẹ mua cho diện Tết.
 
Và cũng đủ lớn để mong bé lại... 1
 
Người ta có thể đi cùng người yêu trên chiếc xe hơi đắt tiền, mà lại chẳng thấy tim mình xao xuyến như lúc ngồi sau xe đạp của cậu bạn lơ đãng ngày xưa.
 
Thế đấy, người ta có thể đạt được mọi thứ mình muốn, để rồi nhận ra rằng, khi cuộc sống quá dư giả, thì có những giá trị chỉ khi thiếu thốn ta mới có thể cảm nhận được.
 
Khi người ta đủ lớn, thì cái tôi cũng lớn lên theo.
 
Người ta không còn vui được nữa, bởi chính sự kiêu hãnh và định kiến của mình, của những người xung quanh.
 
Người ta rồi giới hạn mình trong những định mức, để mọi điều là vừa đủ.
 
Để không quá tha thiết, không quá say mê, không quá cuồng si một cái gì.
 
Ước mơ không theo đuổi, yêu thương chẳng tỏ bày.
 
Làm gì cũng suy tính, sẽ ra sao ngày sau.
 
Rồi bằng lòng cho rằng vậy thì sẽ không buồn khổ.
 
Nhưng rồi làm như thế, có chắc rằng đời đã hạnh phúc hơn không ?
 
Khi người ta đủ lớn, người ta không còn nhìn thấy những sắc màu tuyệt đối. Thay vào đó là sự điều hòa, lẫn lộn.

Trong trắng có đen, trong thật có giả, trong gần có xa, trong gặp gỡ có ly biệt, trong nụ cười có âu lo, và trong tình cảm có đắn đo cân nhắc.
 
Người ta cũng biết giữ những khoảng cách, để rồi thi thoảng bỗng thấy mình quá đỗi cô đơn.
 
Cô đơn không phải là những khi một mình không có ai bên cạnh, mà là khi ở giữa cuộc vui thấy mình u uẩn, giữa tiếng cười rộn ràng thấy trong lòng mưa rơi, giữa yêu thương thấy dửng dưng vời vợi.
 
Khi không ai thấu hiểu và chia sẻ. Khi thấy mình không thuộc về một nơi chốn hay một người nào cả.

Ai cũng muốn gần nhau đấy, mà sao rồi ai cũng rất lẻ loi?
 
Và cũng đủ lớn để mong bé lại... 2
 
Khi người ta đủ lớn, người ta bắt đầu mong bé lại.
 
Người ta bắt đầu mong trở về là mình những xa xưa.
 
Khi vui buồn thật lòng với những điều nho nhỏ, khi yêu ghét được vô tư tỏ bày, khi thế giới trong sáng là những ô cửa ngập nắng, những ngày xào xạc gió, những đêm học thi mê mải hay những buổi tụ tập bạn bè thật vui.
 
Nhưng, ngày hôm qua thì đã qua rồi. Như cái cây đã lớn rồi thì không thể nào non trẻ lại, con người đã lớn thì phải học cách đứng vững vàng trong gió trong mưa.
 
Ai cũng có thể nói với bạn rằng niềm vui và hạnh phúc luôn ở quanh ta, chỉ cần ta biết đón nhận.
 
Nhưng không ai có thể nói với bạn rằng niềm vui đang chờ ngay ở kia, ngay chỗ rẽ đấy.
 
Vì không ai biết chính xác lúc nào niềm vui sẽ đến, và đến từ đâu, từ ai.
 
Thế nên bạn hãy cứ đi đi, giữ cho mình niềm yêu đời thiết tha, bằng lòng với những điều đẹp đẽ, những dấu ấn nhiều khi bé nhỏ nhưng khó phai trong đời, và đừng bận tâm về những bắt đầu hay sau cuối. Bởi xét cho cùng, đời thay đổi vì chúng ta thay đổi mà thôi. Khi người ta đủ lớn, người ta nhận ra trong cuộc sống không phải lúc nào mọi thứ cũng rõ ràng. Không phải lúc nào nhìn lên thì trời cũng xanh, mây cũng trắng.
 
Có những lúc trời bạc một màu quên lãng và có những lúc mây mang màu ngũ sắc như cầu vồng sau mưa.

Nhưng dù thế nào đi nữa, thì chúng ta vẫn sống dưới vòm trời này, trong cuộc sống đầy những điều không rõ ràng này, chúng ta đã tìm thấy nhau, cùng bước đi.

Dù không thể bé lại thì xin cứ sống hồn nhiên như trẻ nhỏ, để thấy đời vẫn rất đẹp tươi!
 

Lúc bé lúc lớn

Lúc bé mong mình lớn, lớn rồi sao mong mình bé lại quá!

Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó...

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn .
 
Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. 
 
Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. 
 
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. 
 
Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay. 
 
Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được. 
 
Lúc bé mong mình lớn, lớn rồi sao mong mình bé lại quá! 1
 
Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn. 
 
Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình. 
 
Lúc bé, cứ thích trở thành người phụ nữ phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cô gái đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi. 
 
Lúc bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao. 
 
Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả .
 
Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất. 
 
Lúc bé tưởng khi đi xa nhà là thích nhất, giờ xa nhà mới thấy buồn và nhớ thế nào. 
 
Lúc bé tưởng mọi người sống vì mình, giờ lớn rùi mới thấy mình cần sống vì mọi người. 
 
Lúc bé chơi trò cô dâu chú rể thấy đó là mơ ước, giờ mới thấy đó là thử thách. 
 
Lúc bé tưởng cuộc sống là hôm nay, giờ lớn mới thấy sẽ còn có ngày mai và cả quá khứ 
 
Lúc bé tưởng con trai, con gái giống nhau, giờ mới thấy chẳng ai giống ai.
Lúc bé tưởng cho đi là hết, là tiếc nuối, giờ mới thấy cho đi là hạnh phúc, là còn mãi. 
 
Lúc bé tưởng để trở thành hoàng tử cần cao lớn, đẹp trai và khoác trên mình bộ áo choàng thật đẹp, giờ thấy ko có những điều đó vẫn trở thành "hoàng tử" của một ai đó 
 
Lúc bé ,nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học... 
 
Lúc bé mong mình lớn, lớn rồi sao mong mình bé lại quá! 2
 
Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được... ngủ . 
 
Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết, sau thi còn có thi lại... 
 
Lúc bé, tưởng chỉ gặp được thầy cô ở trường. Lớn lên mới biết, còn có thể gặp ở nhà thầy cô nhiều lần... 
 
Lúc bé, tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi... 
 
Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi. Lớn lên mới biết, càng học càng thấy mình ngu... 
 
Lúc bé, thấy cuộc sồng đơn giản. Giờ mới thấy cuộc sống phức tạp đến chừng nào. 
 
Lúc bé, nghĩ tình yêu là điều xa xỉ, giờ mới biết yêu cỡ nào cũng ko đủ! Lúc bé, cho 10.000 là dư,giờ cho 1 triệu cũng ko đủ. 
 
Lúc bé thấy tiền không thích bây giờ lớn thích cũng ko có đâu ra mà thích...
 
Lúc bé tưởng chỉ có kẹo là ngọt, giờ lớn lên còn biết có những thứ còn ngọt ngào hơn cả kẹo. 
 
Lúc bé rất sợ phải chết, nhưng bây giờ khi tôi lớn lên mới biết sự lãng quên còn đáng sợ hơn cái chết rất nhiều. 
 
Lúc bé tưởng tượng rất nhiếu, và giờ đây khi lớn lên mới nhận ra chuyện cổ tích không bao giờ có thật.
 
Lúc bé mẹ nói yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại, giờ lớn lên chợt nhận ra, có những yêu thương chỉ chomà không nhận. 
 
Lúc bé mong mình lớn, giờ đây lớn rồi sao mong mình bé lại quá chừng... 
 
Lúc bé tưởng cuộc sống chỉ có ông bụt bà tiên. Lớn lên mới biết còn có ăn cướp, giựt đồ. 
 
Lúc bé buồn thì khóc, vui thì cười, thấy mọi thứ đều đơn giản... nhưng giờ mới thấy sao xa lạ quá, là muốn trở về lúc bé nhưng lúc bé thì lại muốn trở thành người lớn. 
 
Lúc bé, tưởng mình xấu xí. Bây giờ mới biết mình luôn đẹp nhất trong đôi mắt của một người. 
 
Lúc bé, tưởng tình đầu là tình cuối. Giờ mới biết khi nó đã qua rồi ta mới nhận ra đó chỉ là tình đầu. 
 
Lúc bé, tưởng "ngày mai không biết ra sao nữa, dù có ra sao cũng chẳng sao". Giờ mới biết thời gian quan trọng đến dường nào. 
 
Lúc bé, tưởng kiến thức đã được học sẽ theo mình mãi mãi. Giờ mới biết kiến thức là những gì còn sót lại sau khi đã quên! 
 
Lúc bé, tưởng cho đi là phải được nhận lại. Bây giờ mới biết cho đi là không bao giờ cần nhận lại. lúc bé, tưởng ta lớn lắm. Giờ mới biết, nhìn lại ta ngây ngô biết chừng nào.

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Ngược lại với yêu là gì?

Sự trả thù đau đớn nhất không phải căm ghét mà là lãng quên...

Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:
 
- Ngược lại với yêu là gì?
 
- Ghét ạ!
 
Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:
 
- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!
 
- Vì sao?
 
- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
 
- May mắn quái gì, phi lý!
 
Ngược lại với yêu là gì? 1

- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: “Bà B ơi có nhớ tôi không?”. Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.
 
Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…
 
Giáo sư khẳng định: “Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.
 
Cả lớp nhất trí với giáo sư: “Ngược lại với yêu là lãng quên!”.

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...