Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Đừng bao giờ ngã giá với yêu thương!

Không ai muốn trong cuộc đời mình phải cắn răng để nuôi vào lòng những nuối tiếc. Thế nên, đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ…

Đừng bao giờ định giá và kì kèo để được yêu thương. Hạnh phúc không phải thứ bạn phải chìa tay xin, nếu họ thật lòng yêu, thì bằng mọi cách họ sẽ cho bạn được hạnh phúc! Không có ai van nài người khác để mình được vui, thứ cảm giác dành được lúc đó có chăng cũng là tự thương hại chính mình.
 
Đừng bao giờ mang nước mắt để so sánh những nỗi buồn của nhau. Có thước đo hoàn hảo nào cho những vết thương lòng sâu hoắm? Đừng nghĩ chỉ mỗi mình buồn mà người ta không hề hụt hẫng. Đừng nghĩ chỉ mỗi nước mắt mình biết đắng, phía sau đó còn là tổn thương chất chồng của một người khác mà họ không hề nói ra.
 
Hãy học cách đặt cảm giác không phải của chính mình vào đôi mắt của bản thân, để cảm thông và hiểu cho nhau thêm đôi chút. Một câu xin lỗi trước dù biết mình chẳng làm sai, một tí chút nhún nhường trong lòng tự trọng so với việc mất nhau, cái nào sẽ là giá đắt?
 
Không ai muốn trong cuộc đời mình phải cắn răng để nuôi vào lòng những nuối tiếc. Thế nên, đừng để yêu thương như nắm cát trôi qua kẽ tay hững hờ…
 
Đừng bao giờ ngã giá với yêu thương! 1
 
Đừng mặc cả để trao cho nhau những hạnh phúc giản đơn, cứ cho đi rồi mình ắt sẽ có lại. Toan tính thiệt hơn, chần chừ rồi nghi ngại, thương yêu sẽ rớt rơi dần, và biến mất lúc nào chẳng hay…
 
Đừng đặt nỗi buồn của chính ta lên vai một kẻ khác, đừng để nỗi lo của mình thành nặng gánh cho những người ngoài kia… Học cách đặt niềm vui của ta lên đôi môi người khác, và nuốt nước mắt của người vào tận trái tim ta…
 
Đừng trao quyền khiến mình bị tổn thương cho bất kì ai, và cũng đừng quá tin ai mà trao cho họ toàn quyền để mình được hạnh phúc. Chúng ta vĩnh viễn không cầu xin niềm vui từ một kẻ khác, hạnh phúc có chân sẽ đến với những người xứng đáng và bỏ đi với những kẻ không biết học lấy cách nâng niu.
 
Đừng xua đuổi tình yêu như thể mình không đáng được người ta yêu. Và cũng đừng bi lụy tình yêu như thể nó là cả sự sống. Không có ai được chỉ định sẽ là của ai mãi mãi, bởi mãi mãi ở đâu, không một ai biết, không một ai hay?
 
Đừng bao giờ ngã giá với thương yêu và ngã giá với chính bản thân. Ai cũng có quyền được hạnh phúc theo cách mình muốn, chỉ là với ai, ở đâu, và đến bao giờ?

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Bạn có bao giờ để ý rằng...



Bạn có bao giờ để ý rằng, khi bạn cảm thấy nhớ một người nhiều nhất đó là khi người ấy ở ngay bên cạnh bạn nhưng không phải là của bạn? 

Bạn có bao giờ để ý rằng, nói về một điều để rồi về sau ước giá như bạn không nói; và không nói gì để rồi về sau ước giá như bạn nói, thì việc nào đau lòng hơn?...

Bạn có bao giờ để ý rằng, những điều quan trọng nhất lại luôn là những điều khó nói nhất? 

Bạn có bao giờ ngại nói với một người rằng bạn yêu mến người đó? Nếu bạn nói, có thể họ sẽ làm bạn đau lòng. Nhưng nếu bạn không nói ra, bạn có thể làm đau lòng họ. 

Bạn có bao giờ cảm thấy ngại quan tâm đến một người nào đó quá nhiều, đơn giản vì bạn sợ người đó không quan tâm lại bạn nhiều như thế, hoặc thậm chí là chẳng quan tâm chút nào đến bạn? 

Bạn đã bao giờ để ý rằng chúng ta thường nói dối về chúng ta, sợ người khác biết một điều gì đó về chúng ta, nhưng mỗi khi chúng ta nói một lời nói dối, những thứ chúng ta sợ lại càng tăng lên?

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, cuộc sống ngập những rủi ro và cần có những bước nhảy vọt? Đừng là một con người luôn phải nhìn lại để tự hỏi mình có thể có gì, hay mình đã không nên làm gì… Vì không điều gì có thể đợi bạn mãi được.

THẾ NÀO MỚI LÀ YÊU?



Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH.
Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.
Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là MAY MẮN.

Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.

Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.

Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ MÊ MUỘI.

Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?
Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.

Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.

Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.

Thế nhưng…


Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...
Đó mới là YÊU.
Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…
Đó mới là YÊU.
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.
Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.
Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.
Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.



Người bạn thích và người bạn yêu 

Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.  
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.  
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN. 

Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG 
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI. 

Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ. 
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF". 

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH. 
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU. 

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy. 

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. 
Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT. 

Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.  
Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn. 

Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó. 
TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU 
VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU.

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

Cuộc đời là một chén trà.

Cuộc đời là một chén trà.Người đi trà nhạt,hết tình thì trà tan.Trà trong chén đã nguội lạnh từ rất lâu,đến độ nàng không thèm nhấp môi,nhưng rồi cũng chẳng nỡ hất tay đổ đi.Vài người khuyên nên hâm lại cho nóng,bỏ thêm một muỗng đường,thì đâu lại vào đấy.Nàng cười xua tay.. Dù nóng hay lạnh,ngọt hay đắng thì nàng cũng chẳng muốn thử nữa..
Một ngày nàng giật mình vì “trà trong chén đã tan”.Thì ra tình đã cạn vào một buổi sáng mùa hạ,khi nàng không còn bận tâm đến sự hiện diện của anh,không còn đau lòng vì kỉ niệm,không vào ra FB anh như đi chợ mỗi ngày.Nàng biết mọi thứ đã ổn.Ngày không anh,nàng căng tràn sức sống,như chồi non nảy mầm xanh,như bầu trời bỗng nhiên xanh ngắt sau đêm mưa bão..
Anh ở đây.Nàng vờ như không hay.Nửa đêm hôm qua nàng đã nói như này :”I wish we never  met again in our lives”.Đoạn nàng cười ha ha rồi tắt phụt laptop,đắp mền ngủ một mạch đến sáng..
Cuộc đời là một chén trà.Người đi trà nhạt,hết tình thì trà tan.Trà trong chén đã nguội lạnh từ rất lâu,đến độ nàng không thèm nhấp môi,nhưng rồi cũng chẳng nỡ hất tay đổ đi.Vài người khuyên nên hâm lại cho nóng,bỏ thêm một muỗng đường,thì đâu lại vào đấy.Nàng cười xua tay.. Dù nóng hay lạnh,ngọt hay đắng thì nàng cũng chẳng muốn thử nữa..
Một ngày nàng giật mình vì “trà trong chén đã tan”.Thì ra tình đã cạn vào một buổi sáng mùa hạ,khi nàng không còn bận tâm đến sự hiện diện của anh,không còn đau lòng vì kỉ niệm,không vào ra FB anh như đi chợ mỗi ngày.Nàng biết mọi thứ đã ổn.Ngày không anh,nàng căng tràn sức sống,như chồi non nảy mầm xanh,như bầu trời bỗng nhiên xanh ngắt sau đêm mưa bão..
Anh ở đây.Nàng vờ như không hay.Nửa đêm hôm qua nàng đã nói như này :”I wish we never  met again in our lives”.Đoạn nàng cười ha ha rồi tắt phụt laptop,đắp mền ngủ một mạch đến sáng..

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

Những ngày lỗi hẹn với chính mình

Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.

Nghe thì có vẻ như ngồ ngộ, nhưng quả thật vậy. Có những ngày tôi lỗi hẹn với chính tôi.
 
Chiều cuối tuần, không vội tất bật về nhà sớm, cũng không đủ kiên nhẫn để hòa thành một chấm tròn nhỏ xíu trong dòng xe xuôi ngược giờ tan tầm, tôi chọn một góc nhỏ của quán quen, ngồi nhâm nhi nhạc Trịnh và lật giở những trang sách mới còn thơm lừng mùi giấy.
 
Cảm giác dòng thời gian trôi thật chậm, nhẹ bẫng, bỗng rút hết những mỏi mệt hay muộn phiền của một ngày, của một tuần, và cả những nỗi buồn hay phiền muộn nhân những ngày nghỉ biếng lười sắp tới.
 
Lâu rồi không tự thưởng cho mình một buổi nhởn nhơ chơi, không vờn bắt cảm xúc của lòng mình và cũng không tự vấn lương tâm về những câu hỏi không đầu không cuối.
 
Lâu rồi không tự mở rộng lòng để đón nhận lòng ai đó, không để ý đến ánh mắt xung quanh, không chỉn chu hình thức, không rất nhiều thứ không, cứ thế lặng lẽ dìm mình vào công việc và sẵn sàng để cho đống áp lực nhấn chìm.
 
Chỉ là những ngày đang còn trẻ, lại quắt quay với những bộn bề, vội vã trôi theo dòng hối hả. Chỉ là những ngày quên mất mình cũng đang tuổi còn xanh, còn mơ mộng, còn nhiệt huyết và còn mong muốn được tìm kiếm thương yêu từ một bàn tay khác.


Để rồi đến một lúc nào đó, khi lắng lòng dừng lại nhìn quanh quẩn, mới nhận ra rằng mình bị đẩy trôi xa trên đường đời quá vội. Để rồi chợt hối tiếc một điều xa xôi không định hình vuông méo, cứ chậc lưỡi để nghe tiếng thời gian thở dài thật dài.
 
Có ai đó giống tôi? Thấy những ngày của mình trôi qua quá sức gồng mình. Là niềm vui treo trên khuôn mặt chỉ vì người khác muốn nhìn như thế. Là khi nỗi buồn xuất hiện thì nhanh chóng giấu nhẹm đi, cố nhét cho đầy một cái túi vô hình tưởng tượng. Là cơ hội và thách thức chỉ nhanh như một cái lật tay, cũng không nhận ra mà trễ nải…
 
Nếu như giống tôi, thì hẳn là đã lỗi hẹn với bản thân mình quá nhiều điều. Đang còn tuổi trẻ nghĩa là đang còn sung sức, hãy giành dụm cho mình chút ít thời gian mà đắm say với đời, tận hưởng với người. Có những nỗi đau mà tuổi trẻ cần vấp váp, có những chuyện mà tuổi trẻ cần trải qua, có những thứ tình cảm mà tuổi trẻ cần đôi lần say đắm.
 
Đừng thờ ơ với cuộc đời của bạn, cũng đừng tự làm mình lỡ hẹn với thanh xuân!

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

Thế nào mới là yêu?

Dẫu rằng hôm nay tôi sẽ không nói lời chia tay với em. Nhưng tôi quyết định hôm nay là lần cuối. Để thôi trở thành một cái bóng trong tình yêu, chỉ biết cho mà chẳng bao giờ được nhận.
***
Em đến trễ 2 giờ đồng hồ. Tôi ngồi đợi chờ đến bao nhiêu điếu thuốc cháy tàn, bao nhiêu khách đến rồi đi. Vẫn cái nhìn như soi mói, em bình thản hỏi như thường lệ em vẫn nói:
- Anh đợi em có lâu không ?
- Lâu. Một thế kỷ rồi.
Em hỏi mà không cần giải thích rằng tại sao em đến trễ như vậy. Em không cần biết rằng vì đợi em mà tôi đã trễ một buổi hẹn với bạn bè. Đó là nhóm bạn thân học từ thời phổ thông, đã hẹn với nhau từ tuần trước. Mỗi đứa sau khi ra đời, có biết bao nhiêu công việc chi phối, việc gặp nhau như hôm nay thật là điều khó. Nhưng với tôi, em biết rằng em quan trọng hơn mọi điều. Tôi dự tính chỉ gặp em chừng hơn một giờ đồng hồ, sau đó đến buổi hẹn với bạn bè cũng được. Nhưng dù cho tôi nhắn liên tục vào máy của em, những tin nhắn vẫn không được trả lời. Đơn giản bởi vì em biết rằng tôi rất yêu em, yêu hơn cả những dòng sông yêu nước nguồn, yêu như thể em chính là ngọn gió thổi lộng trong đêm hè nóng rát. Em không trả lời những tin nhắn, vì em biết rằng tôi sẽ đợi em.

the-nao-moi-la-yeu
Em ngồi xuống ghế đối diện. Em nhìn hai chai bia đã cạn hết nước:
- Anh uống mới có hai chai bia mà. Em đâu có trễ.
Tôi bỗng buồn, nỗi buồn của một sự mất mát. Dẫu rằng hôm nay tôi sẽ không nói lời chia tay với em. Nhưng tôi quyết định hôm nay là lần cuối. Để thôi trở thành một cái bóng trong tình yêu, chỉ biết cho mà chẳng bao giờ được nhận. Tôi cần sự bình đẳng.
Tôi cười như không có chuyện gì xảy ra trong suy nghĩ của mình:
- Em kêu nước đi. Vẫn sữa tươi phải không?
Em lắc đầu:
- Em cũng uống một chai bia.
Ừ, thì uống một chai bia. Để em dấu che rằng việc em đến trễ bởi vì em mới vừa hẹn hò với Phùng. Em lao vào Phùng như một ngọn lửa cháy, sẵn sàng để cho tôi chờ đợi.
Tôi hỏi vu vơ:
- Phùng vẫn khỏe phải không ?
Em ngây thơ:
- Em đâu biết, em với ảnh lâu ngày không gặp.
Tôi đâu còn nhỏ bé để không nhìn ra rằng em vừa tô lớp son môi, thỏi son màu cánh sen tôi đã tặng em, em rất thích nó, đi đâu cũng mang theo. Em không dấu được vết son lem ra ngoài chứng tỏ đã có một hay những nụ hôn làm cho nó nhòa đi mà em không chú ý. Em không dấu được mùi thuốc lá 555 còn vương trên tóc, mà Phùng thì vẫn thường hút loại thuốc đó. Và nữa, chiếc ảo mỏng cho nên không dấu được chiếc nịt ngực cài còn chừa một khuy. Chỉ bao nhiêu đó thôi mà lòng tôi như đang nổi gió giông. Bởi ba năm trời yêu em, tôi xem em như một thần tượng. Tôi yêu, tôi chung tình, tôi khát khao cũng được em chung tình. Tôi cảm nhận được những đêm khuya trời mưa như trút nước, em đi làm về trên con đường xa, chắc lạnh sắt se. Tôi cảm nhận được căn phòng nhỏ em ở, có tấm rèm cửa rực rỡ màu đỏ. Có khi tấm màn rủ xuống, chiếc xe của em để dấu ở một góc vườn. Nhưng lúc đó thì máy của em đã khóa, hoặc gọi điện chỉ vang lên những chuỗi tín hiệu dài. Tôi đã quen những cuộc hẹn, em bỏ dở hoặc không bao giờ tới mà không bao giờ nêu lý do. Quen như thế, rồi rộng lòng tha thứ như thể tôi đã là một người tu hành đắc đạo, không dành chỗ cho giận hờn hay muộn phiền trong trái tim mình.
Bao lần em làm cho tôi giận, em nhớ không? Không thể nào đếm hết. Để rồi chỉ cần một cuộc điện thoại: "Đi uống cà phê". Là bỏ công việc, là từ chối mọi chuyện để tới. Ngồi một quán quen, có người nhìn thấy, em nói: "Mấy người đó là bạn thân của anh Phùng". Thế là tôi phải đi tìm một quán khác, quán không có ai quen, như thể tôi đang ngoại tình với em. Tình yêu xa vời của em đang chễm chệ ngồi trong cuộc tình quá đỗi mỏng manh này.
Em thầm thì:
- Hôm nay em thấy anh khác quá. Sao anh lại cứ ngồi im như vậy.
- Đâu có gì đâu? Tại anh đang nhìn con ruồi bay ngang. Sao anh chẳng biết đó là con ruồi đực hay ruồi cái.
Em vẫn cười, vẫn lời nói quen:
- Ruồi cái, vì nó cứ bay gần anh chứ không bay gần em.
Tôi kêu thêm một chai bia nữa, uống cùng em. Tôi uống cho một cuộc chia tay chuẩn bị trước. Một cuộc chia tay chỉ có mình tôi biết. Vì em không thể ngờ được rằng hôm nay là lần cuối gặp nhau, đã là lần cuối thì hai giờ trễ hẹn của em không phải là nhiều. Bởi dẫu tôi có yêu em như trời bể, tôi có nỗi khát khao cùng tận được nắm tay em dắt đi cho đến cùng trời cuối đất. Nhưng em không thể biết được là tôi đã quá mỏi mệt trong ba năm dằng dặc với cuộc tình này. Em đẹp và kiêu hãnh, với em, tôi không là ngoại lệ trong sự thần phục, chờ đợi và lo lắng cho em. Tôi chăm sóc em như thể đó là niềm vui của mình. Ba năm trời tôi xuôi ngược dâng hiến như một kẻ nô lệ tình ái. Còn em thì thờ ơ nhận những món quà mà đôi khi tôi đã phải xoay sở đủ điều, đắn đo chọn lựa với thái độ ban ơn. Em nói:
- Chiếc đồng hồ anh tặng bị người ta chê xấu. Anh không có thẩm mỹ gì hết.
Đó là chiếc đồng hồ mặt vuông, gắn những viên đá đẹp. Tôi chọn tặng ngày sinh nhật em. Hôm đó tôi phải dày công chọn một nhà hàng lãng mạn, đặt chiếc bánh sinh nhật đính những đóa hồng xinh đẹp. Tôi muốn ngày đó em được vui.
Em không dành trọn cho tôi niềm vui tôi cẩn trọng trao em. Em xem đồng hồ như một lãnh đạo cao cấp phải xếp lịch hẹn:
- Ngồi với anh như thế là nhiều rồi. Lát em còn dự tiệc ở chỗ ông giám đốc nơi em làm việc chiêu đãi.
Khi đi em còn ngoái đầu dặn dò:
- Chiều nay anh đừng nhắn tin hay gọi điện gì vào máy em đó. Em không thích người ta nói.
Và em đi. Em hồn nhiên trong ngày sinh nhật của mình. Còn tôi ngồi ngắm nhìn những ngọn nến đang cháy, những ngọn nến long trọng cho một tình yêu hờ hững.
Thuở học trò, tôi không tin câu nói cửa miệng của bạn bè : theo tình tình chạy, bỏ tình tình theo. Bởi tôi yêu em hơn mọi điều trên thế gian này, tôi cần gặp em như mỗi ngày phải ăn. Tôi không muốn là cho em giận hờn hay đau khổ. Còn em thì xem tình yêu của em đối với tôi như là một ân huệ. Hôm đó, những ngọn nến sinh nhật chưa cháy hết, nến chưa tàn mà lòng tôi đã tàn sự kiên trì.
Em đứng dậy, vẫn như thói quen khi có những dòng tin nhắn trên máy. Động tác trả lời của em rất thuần thục. Em cười tươi như hoa với những dòng chữ nhảy múa trên chiếc điện thoại di động.
Vẫn đôi mắt nhìn ra xa :
- Em phải đi đây.
Tôi hững hờ:
- Ừ, em cứ đi.
Em bỗng bật cười:
- Sao những lần trước anh bảo em ngồi với anh thêm chút nữa, lần này anh lại bảo em cứ đi đi. Anh giận à?
Tôi cũng cười:
- Nếu giận được em thì anh vui hơn.
- Thật không?
- Thật?
Em nhắc lại :
- Em đi đây.
Và em lìa khỏi tôi.
Tôi trả tiền. Tôi cũng bước chân ra khỏi quán. Nhìn em từ phía sau, em phóng xe, khuất lần khuất lần cuối con đường. Rồi tôi bấm máy điện thoại, tìm số điện thoại của em. Tôi xóa đi con số đó một cách cương quyết. Tôi xóa đi sự kiên trì của mình, tôi xóa đi sự hãnh diện trong tình yêu của em. Tôi đi xe chậm trên đường, rồi đi dần ra ngoại ô. Tôi nhớ có lần đưa em ra nơi này, khi mùa lúa bắt đầu đơm hạt, màu vàng lúa và mùi thơm lá khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc. Chỉ một lần, một lần đó thôi, vì em không thích lang thang cùng tôi như thế nữa.
Con đường bị cắt đôi bởi một chuyến tàu chạy qua. Dòng xe đang ồn ào bỗng dưng dừng lại hết. Chiếc ba-ri-e sơn hai màu trắng đỏ đã chắn lại cuộc hành trình. Trên tàu kia có bao nhiêu người đang đi hoặc đang tìm về, làm sao tôi biết được. Vậy mà bỗng dưng tôi đưa tay lên, vẫy vẫy. Tôi đang tiễn một con tàu. Cũng thật lạ, tôi thoáng thấy nơi ô cửa tàu., qua khung cửa kính, vẫn có mấy bàn tay vẫy đáp trả lại cái vẫy tay của tôi. Họ không hề biết tôi vừa quyết định chia tay với một mối tình, chỉ một mình tôi chia tay. Còn em thì đang đi về phía khác, vẫn chưa biết rằng chẳng bao giờ em được đến trễ cùng tôi.

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

“Có những ngày như thế, lặng lẽ, không buồn, không vui, chầm chậm trôi... qua hết một ngày!

Có những người như thế, âm thầm yêu một người, bên một người lặng lẽ ngày qua ngày.!”

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...