Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Đôi khi, có quá nhiều tâm sự, nhưng lại không biết phải bày tỏ thế nào.
Đôi khi, có quá nhiều mơ ước, nhưng lại không có cách nào để thực hiện.
Đôi khi, chỉ vì một câu nói vô tình bị người khác hiểu lầm, trong lòng lại buồn phiền, khó chịu.

Đôi khi, lại sinh ra cảm giác chán nản, làm bản thân cảm thấy rất mệt mỏi.
Đôi khi, qua một đêm cảm thấy bản thân trưởng thành hơn, nhưng lại không nhìn thấy được tương lai của mình sẽ đi về đâu và phải làm gì.

Người ta có thể yêu một người nồng nàn, nhưng cảm giác ấy cũng không thể trốn tránh thời gian mà bỗng dưng phai nhạt.
Một người có thể là cả thế giới đối với ta lúc này... nhưng cũng có thể biến thành vật cản của ta trong một thời điểm khác.
Chuyện tình cảm cũng giống như lòng người, khi đầy - khi với, rất khó đoán. Thế nên, đừng trách thế gian sao bội bạc, chỉ tiếc cuộc đời lắm gian nan
Đau khổ nhất, không phải yêu đơn phương một ai đó. Đau khổ nhất, chính là ở bên người mình yêu thương mà cư xử như không có gì.
Tình yêu, có lẽ không cần phải bắt nguồn từ những rung động bất ngờ của lần đầu gặp mặt. Tình yêu, đôi khi chỉ là những săn sóc nhỏ nhặt lúc ta ở bên nhau..

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015


Nhìn thấy người cũ có người mới, có cuộc sống mới, dù còn yêu hay không cũng thấy không thoải mái. 
Cảm giác như mình chưa từng tồn tại trong cuộc đời người đó. Cảm giác như bao niềm vui, nỗi buồn, bao đau khổ, nước mắt kia là một ảo ảnh. 
Cả một quá khứ như một chương hồi quyển sách, ấy vậy mà đã lật qua như thể chỉ một trang giấy mỏng manh. 
Nhìn chả nhận ra người từng yêu, từng thắm thiết tay trong tay. Nhìn cũng chả nhận ra mình của ngày hôm nay đã thành ai khác. 
Đâu đó trong kí ức những tháng ngày từng thật dài... mà vội trôi qua mau.
Ừ thì anh ở đó, em ở đây. Mai này anh yêu cô ấy, em lấy anh kia.
Duyên đã tận, phận cũng đành...

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Tình yêu đầu, ta yêu bằng hết sự say mê và bất chấp, càng lớn ta lại càng không đủ dũng cảm để bỏ hết mọi thứ đằng sau, cuộc đời chỉ có yêu và yêu thôi thì thật không tưởng.
Cũng là vào 1 đêm trăng như thế, đêm trăng ám ảnh bằng sự chia ly bởi sự sắp đặt của số phận. Chúng ta đã yêu nhau bao lâu và thăng trầm cũng có. Tình cảm đến rất tự nhiên và rời đi cũng nhẹ nhàng như vậy. Những biến cố bất ngờ trong cuộc đời thật ra ko phải là nguyên nhân khiến cho tình cảm phai nhạt, mà chính sự im lặng đã vô hình đẩy chúng ta cách xa không thể nào chống đỡ nổi. Tình yêu vốn dĩ không có tội, chỉ là những toan tính của cuộc đời mới làm lỡ hẹn mất tình yêu.
Anh và em, thương nhau để đó, mãi mãi vẫn là sự dang dở, vốn dĩ đã không có bắt đầu thì sao mong được kết thúc trọn vẹn. Anh không nhớ đã từng tiếc nuối hay chưa, chỉ biết chắc chắn rằng yêu em là điều tuyệt vời anh có được. Người ta nói, tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề...
Duyên phận, gặp và rời xa, âu cũng chỉ là do duyên phận, em nhỉ.

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

"Có người hỏi Thượng đế, thích so với yêu có gì khác biệt? Thượng đế liền chỉ tay về phía một đứa trẻ. Chỉ thấy cậu bé đứng trước một bông hoa, bị vẻ đẹp của hoa làm cho mê đắm, không nhịn được mà đưa tay ngắt bông hoa xuống. Thượng đế nói, đây chính là thích. Sau đó, Thượng đế lại chỉ tay về phía một đứa trẻ khác. Chỉ thấy cậu bé đang ướt đẫm mồ hôi tưới nước cho hoa, lại lo lắng hoa sẽ bị ánh nắng mặt trời gay gắt làm cho khô héo, nên tự mình đứng trước che nắng cho hoa. Thượng đế nói, đó chính là yêu. Cho nên, thích là vì có được, nhưng yêu tức là cho đi."
Có một số điều không thể nào nói với người khác.
Có một số điều không cần phải nói cho người khác.
Có một số điều chỉ đơn giản là không cách nào nói cho người khác.
Và thậm chí có một số điều...nếu nói với người khác, bạn sẽ phải hối hận sớm thôi.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

Chẳng biết từ lúc nào tôi lại có cảm giác thương phụ nữ, có lẽ nó xuất phát từ khi tôi bắt đầu biết thương Mẹ. Thương Mẹ phải vất vã làm từ sáng rồi nhọc nhằn bên thau đồ đến 9 10 giờ tối, những bài học Mẹ dạy tôi làm người, những bài ca dao Mẹ đọc. Những buổi chiều Mẹ chờ tôi học về trước ngõ, những gì bao la là của Mẹ.... Tôi nhận ra một điều, ngoài tình thương của Mẹ dành cho tôi hình như mọi phụ nữ đều phải khổ. Khổ từ khi sinh ra và cho đến lúc mất, biết bao nhiêu sự khổ ải, bất công, thua thiệt,sự hi sinh,sức chịu đựng phải ở trên người phụ nữ, dù giàu hay nghèo, dù ngoan hay bướng, dù cho như thế nào đi nữa thì nó cũng như là cung mệnh. Tôi thương từ em gái mới chào đời, cô bạn bạc số, cô gái nhặt ve chai, bà bán bắp,thương tất cả với lòng khâm phục, sự kính trọng đến nỗi tôn thờ, thương những gì mà mọi phụ nữ phải trải qua, những thứ không bao giờ đàn ông làm được. 
Xin gửi ai phải là phụ nữ
Chút cảm thông nguyền giữ bấy lâu
Chút tình không trải nổi dãi dầu
Lòng rai rứt buông câu thương tưởng

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...