Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

giphy (5)
"Có một vài thời điểm trong cuộc đời, khi em đứng trước một tấm chân tình quá lớn mà bản thân em không biết sẽ phải đón nhận hay từ chối như nào. Em chỉ cần nhớ rằng “Mình khóc thế đủ rồi, đã đến lúc được yêu thương”. Vậy thôi."

“Tôi lờ mờ nhận ra vài người xung quanh mình bị bệnh “nghiện” quá khứ. Nghiện những ánh mắt, nụ cười giờ đã thuộc về người khác. Nghiện những hồi ức đẹp đẽ. Nghiện những giây phút được vuốt ve bằng kỉ niệm, và từng ngày như thế đều tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh.
Về cơ bản, quá khứ chỉ nên là chiếc gối êm, để đôi khi úp vào khi mệt mỏi. Tôi chưa bao giờ nghĩ quá khứ có sức mạnh cải hóa bất cứ thứ gì. Chỉ là càng nâng niu nó quá, bạn càng đối xử không công bằng với hiện tại của mình.”
- Việt Anh -
tumblr_njq574R4S81u3g1hlo1_400
“Bi kịch à, đơn giản lắm:
Người cần không đến
Người đến không cần
Thế là bi kịch.”
12523068_1110323178999386_7163818311331089808_n
Có ai biết nơi nào bán niềm vui?
Chỉ giùm tôi… tôi mua về một ít
Để những khi thấy yếu lòng, mỏi mệt
Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi.
Ai chỉ giùm tôi nơi nào bán tiếng cười?
Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ
Để những ngày lòng héo hon, ủ rũ
Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.
Có ai biết nơi nào bán bình yên?
Tôi mua về và khắc lên đáy mắt
Dù có đớn đau, hay khó khăn, chật vật
Vẫn thấy nụ cười nơi đáy mắt an yên.
Có ai biết nơi nào bán liều thuốc lãng quên?
Chỉ giùm tôi… mua mấy viên và uống
Để kí ức không còn quay về được
Để tôi mỉm cười đón hạnh phúc tương lai.
Có ai biết nơi nào bán ánh sáng ngày mai?
Bán niềm tin cho những ai đánh mất
Bán yêu thương cho những người chân thật
Bán tâm hồn không biết nhặt niềm đau.
- Lai Ka
12628356_1110448272320210_8302593519363707750_o
Thực sự buông bỏ đại khái là bạn không cần xóa những cuộc trò chuyện cũ, cũng không cần kéo tên người ấy vào danh sách đen, mà mặc cho cái tên đó vẫn nằm trong danh bạ thì bản thân cũng sẽ không buồn ngó tới. Người ấy như cây bút rớt dưới gầm giường, chai nước bỏ quên ở ga tàu điện, đã biết là không cần, liền không nhớ đến nữa. Dấu vết lưu lại chẳng qua chỉ tựa vết ố trên ghế sô pha, chút bụi dính máy thông gió, bạn sẽ không vì nó mà quyết tâm quét dọn sạch sẽ mọi thứ, chẳng qua lúc tâm tình đang tốt, thì thuận tay lau một cái thôi.

{ Nguồn: Weibo, dịch: Wunianying }

GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN

12523196_970835316365187_5675200836918907109_n
- Muốn biết giá trị thật sự của 1 năm, hãy hỏi 1 học sinh thi rớt ĐH.
- Muốn biết giá trị thật sự của 1 tháng, hãy hỏi người mẹ đã sanh con non.
- Muốn biết giá trị thật sự của 1 tuần, hãy hỏi biên tập viên của 1
tạp chí ra hàng tuần.
- Muốn biết giá trị thật sự của 1 giờ, hãy hỏi những người đang yêu chờ đợi để được gặp nhau.
- Muốn biết giá trị thật sự của 1 phút, hãy hỏi người vừa lỡ chuyến
tàu.
- Muốn biết giá trị thật sự của 1 giây, hãy hỏi người vừa thoát khỏi 1 tai nạn hiểm nghèo.
- Muốn biết giá trị thật sự của 1/100 giây, hãy hỏi vận động viên điền kinh vừa đoạt huy chương bạc tại Olympics.
- 1 giây không nhiều nhưng cũng không ít đâu. 1 giây không làm được gì nhưng có thể làm được tất cả.
- Ngồi giữa những trưa mùa hè nắng nóng, 1 giây đối với bạn chẳng là gì ! Nhưng ngồi giữa 1 phòng thi đầy áp lực 1 giây còn quý hơn vàng !
- Ở cuộc vui thâu đêm, 1 giây trôi tuột vào quên lãng. Nhưng ở khoảnh khắc chia tay, 1 giây ghi sâu vào kí ức.
- Những con người khoẻ mạnh, 1 giây chỉ thoáng qua. Nhưng đối với những bệnh nhân nan y, 1 giây là sự sống.
- Trên đường đua, 1 giây quyết định kẻ thắng người thua. Bao tháng ngày trui rèn, 1 giây nói lên tất cả.
- 1 giây là thời gian, mà thời gian là vòng xoay bất tận, 1 giây của
hôm nay không như 1 giây của hôm qua và càng không giống 1 giây của ngày mai. Hãy sống để không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ 1 giây ngắn ngủi. Có thể chỉ 1 giây sẽ thay đổi cuộc đời người.
12472669_970836869698365_848718820250469722_n
Yêu một người dù biết rằng kết quả chẳng đi tới đâu!

Vẫn cố chấp, vẫn yêu. Tuổi trẻ mà, luôn bồng bột, luôn thiếu suy nghĩ, dù biết chẳng đi tới đâu, cũng vẫn bất chấp mà yêu, mà chờ.

Yêu một người dù rằng đã biết chẳng đi tới đâu.
Là vì quá yêu nên không màn đến nỗi đau của chính mình. Là vì nhớ da diết một người chẳng dành cho mình. Là chấp nhận đứng phía sau chờ đợi nhìn người ... hạnh phúc !

  Bài viết này khá hay, mong các cậu có thể đọc tới cuối. Tôi là tiến sĩ, vợ tôi trung cấp. Những lời tôi nói ra thì cô ấy thường không hiểu...